Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từng miếng từng miếng cẩn thận nuốt xuống ,chủ nhân đã dạy cô rằng ăn cơm phải nhai kỹ nuốt chậm , vội vàng dừng lại động tác nhai nuốt , hai bên má đều nhét đầy thức ăn ,phình lên , cẩn thận nhai nhai , hương vị ngọt ngào càng nồng đậm.

“Ăn ngon không ?”

“Ưm! Siêu ngon !” cô mơ hồ không rõ gật đầu .

Hắn cười :”Ăn chậm một chút ,thức ăn vẫn còn .”

Dạ dày cô nhỏ , ăn hết một nĩa liền no rồi , uống thêm một cốc nước , liền ợ một hơi .

Đã vào trường học hơn một tháng , đây là bữa thoải mái nhất của cô.

“Mèo nhỏ, bên miệng dính đồ ăn kìa .”

Rina vươn đầu lưỡi liếm một vòng xung quanh miệng , đôi môi ửng đỏ trở nên ướt át ,ánh mắt hắn trầm xuống .

“Vẫn còn.”

Cô dùng ngón tay chà sát ,nhưng thế nào cũng không thấy dính đồ ăn , rất sạch sẽ.

Cho tới khi hắn đi tới , cúi người xuống ,vươn đầu lưỡi liếm vú bên trái nàng một cái.

“Ưm…..”

Rina bấy giờ mới phát hiện , lúc nãy ăn cơm cô không cẩn thận để nước canh rớt tung tóe trước ngực .

Hắn ngước mắt lên , ánh mắt đen tối không rõ ,khóe miệng đang cười ,biểu tình rất quái dị.

“Ăn no thật rồi chứ ?”

“Ưm ! cảm ơn anh đã mời em ăn cơm.”

Tưởng Tự Trạc xoa xoa đầu cô:”Vậy em về trước đi ,một lát nữa nhà anh có khách .”

“Được .” cô kéo ghế , đi vào trong phòng ngủ mặc quần áo .

“Tạm biệt anh .”Rina cười xán lạn , vui vẻ quá đỗi .

Tưởng Tự Trạc khó có được một lần nở nụ cười thật tâm , giơ tay vẫy vẫy theo cô :”Tạm biệt.”

Tưởng chừng như cô vừa đi , Hòa Uyên liền tới nơi.

Dường như là nấp phía sau cánh cửa , vọt người tới thật nhanh, trên tay chân đeo xích sắt , nắm lấy cổ áo hắn , dùng sức đánh lên mặt hắn một quyền .

Tưởng Tự Trạc bị hắn áp đảo trên mặt đất , mắt kính chật vật nhưng không mất phong độ treo trên mũi , khóe miệng vẫn giữ nụ cười không đổi.

“cmm ,em có phải đã nói với anh rồi không , Rina là cộng sự của gia đây ! Anh vì cái gì mà muốn chạm vào em ấy, vì cái gì !Đến người con gái của em trai mình mà cũng dám đoạt , Tưởng Tự Trạc , tình nghĩa anh em chấm dứt !”

“ Có đúng vậy không? Cũng được thôi .”

Khóe mắt Hòa Uyên giật giật ,sau đó , hắn nắm chặt tay !

Đánh thẳng lên gò má anh trai hắn , nước miếng chảy ra , trong nháy mắt anh trai liền lật người đè hắn xuống .

Hòa Uyên nằm trên mặt đất , phát ra tiếng trầm đục , tay chân bị siết chặt bởi dây xích kín mít ,đau đớn không làm gì được ,hai mắt nhắm chặt lăn lộn trên đất, nửa bên mặt sưng lên bằng tốc độ mắt thường có thể thấy .

Tưởng Tự Trạc chỉnh lại mắt kính , từ trên mặt đất đứng dậy :”Hòa Uyên, anh có phải đã nói với em không, một khi động tâm ,anh sẽ cho em thôi học.’’

“Không có .”

“Phải không ,anh lại nhớ rõ anh đã từng nói với em một lần rồi.”

Hòa Uyên nhìn anh trai đi tới cạnh mình , lăn lộn muốn đứng dậy , kết quả bị anh trai dùng một chân dẵm lên eo , đau tới không dậy nổi .

Mũi chân dùng sức nghiền ép , Hòa Uyên ăn đau há to miệng kêu oai oái.

“Nhịn em một lần thì được , nhưng không bao giờ có lần thứ hai , chờ sau khi vết thương trên mặt em khỏi hẳn , anh sẽ đưa em ra khỏi trường học .”

“ Cmm , anh dựa vào cái gì !”

“Dựa vào chuyện anh là người đem em vào trường học này!”

Tưởng Tự Trạc không tức giận thì thôi, nổi giận lên , không giống hắn khi bạo lực, là không rõ cảm xúc âm trầm , đứng ở nơi đó lãnh khốc âm u , lời nói hung ác , có thể đem kẻ khác dọa chết khiếp.

Bị anh trai dọa cho sợ hãi ,Hòa Uyên nhất thời đến phản kháng cũng quên mất.

“Đi tới phòng y tế xử lý vết thương trên mặt đi.” Hắn thu chân lại, ra lệnh .

“Ông đây sẽ không rời trường học này .”

“Bởi vì em là người cộng sự trước ? nên thích như vậy hả.” Hắn châm biếm .

“Đúng vậy , chính là bởi vì em ấy , thì làm sao! Anh biết rõ rồi , còn dựa vào cái gì mà muốn cho gia đây rời khỏi trường học!”

Tưởng Tự Trạc vươn chân di chuyển đến cổ em trai hắn , Hòa Uyên đau phát khóc , nắm lấy cổ chân anh trai.

“ Tưởng Tự Trạc—”

“ Anh cho em biết , em nhất định phải rời trường học này .”

“Gia đây không đi .”

Khuôn mặt hắn không có cảm xúc gì đẩy mắt kính, thu hồi chân lại.

Hòa Uyên sững sờ tại chỗ , che lại vết thương trên eo từ trên mặt đất bò dậy ,nhìn anh trai đi xa hỏi :”Anh ,anh đi đâu ,gia đây nói không rời đi , có đánh chết cũng không rời đi ,anh đừng nghĩ sẽ khiến em phải đi !”

Nhưng một câu đáp lại cũng không có , lúc này đây hắn có chút luống cuống , Tưởng Tự Trạc chuyện gì cũng có thể làm được , từ trước tới nay nói một không hai , dùng thủ đoạn cưỡng ép người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận