Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Tôi không có lừa em .”

“Rời khỏi em anh thật sự sẽ chết ,so với bị anh trai anh giết còn nghiêm trọng hơn.”

“ Thật sự.”

308 kéo bàn tay đang nắm lấy tóc cô của Hòa Uyên ra: “Anh đừng nghĩ là mình có thể dụ dỗ được em ấy, em ấy vẫn luôn nghe lời chủ nhân của mình nhất, những phương pháp dạy dỗ nô lệ này tôi đã gặp nhiều nhưng nếu phải lựa chọn giữa anh cùng với chủ nhân của mình, anh nghĩ em ấy sẽ chọn anh?”

Hòa Uyên thật đau lòng.

So với chủ nhân của cô, hắn thật ra chẳng là cái gì cả.

“Rina, em sẽ không chọn tôi có đúng không?”

Cô cảm thấy thật bối rối không biết nên làm gì mới đúng.

“Không có người anh nào sẽ giết em trai của mình, tôi có thể giúp em xin tha cho …. 4301.”

Hòa Uyên xoay người mang theo gương mặt vô cảm cùng dây xích sắt bước nhanh ra ngoài.

308 cảm thấy buồn cười vô cùng, đợi Hòa Uyên đi được một lúc lâu rồi vẫn không thể nào dừng cười được.

“Bảo bối à, cậu ta lừa em đó, ngốc, không nhận ra được à? Làm sao mà ngốc thế không biết?”

Rina có chút do dự: “Anh ấy không giống như đang nói đùa với em.”

Bang!

“Ân ….”

Bị Hi Dư đánh xuống một cái tát, làn da kiểu nộn hồng hào nhanh chóng sưng đỏ lên.

“Này tôi nói cho chị biết, đừng có nghĩ mình là thánh mẫu Maria, tưởng ai cũng tốt đẹp cả sao? Mỗi ngày đều đem em ra đánh đập hành hạ, em còn thích anh ta? Còn có thể thích hơn chủ nhân mình luôn đúng không?”

Rina cuối gầm đầu xuống, lắc lắc đầu, mái tóc dài ở phía sau cũng lay động theo.

“Ha ha như thế mới tốt chứ! Tôi không thích chị lo lắng điều gì cả, dù anh ta có chết thật đi nữa cũng không liên quan đến chị một chút nào, chị cứ ngoan ngoãn ở trong ngồi trường này, may ra còn có thể được chúng tôi chơi đùa.”

Ngón tay cô xoắn xít đan vào nhau, bối rối nhíu chặt mày.

Chu Bắc Dịch đang trên đường lên lớp thấy được Hòa Uyên từ ký túc xá chạy ra ngoài, trên đùi còn mang theo dây xích, suýt nữa là làm hắn vấp ngã.

Miệng đang ngậm một điếu xì gà, Chu Bắc Dịch dừng lại nhìn theo hướng Hòa Uyên chạy đi, nơi hướng đến là office building, hai chân đang đi thì hơi ngừng lại.

Thấy người đang cách mình vài chục mét, hàm răng cắn chặt lại, liên tục chạy, hắn không khỏi nở nụ cười, nhìn theo hướng Hòa Uyên chạy đi mà dường như đã đoán được cái hắn muốn là gì.

Rina bị nhốt ở ký túc xá, dù đã muộn vẫn chưa được rời đi, hai người ở đó cùng cô lăn lộn làm chiếc giường không ngừng rung lắc kẽo kẹt, đã vài giờ trôi qua vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, tinh dịch cứ bắn ra một lần lại một lần, làm đến cả người đều mệt mỏi.

Cô phát ra những tiếng cầu xin khô khốc, chỉ vừa nghỉ ngơi hồi sức một lúc, lại tiếp tục bị làm.

Đến khi sắp ngất đi, Hòa Uyên đột nhiên mạnh mẽ đạp cửa chạy vào.

Ở trên người cô, Hi Dư vừa mới giải phóng đang định rút ra, 308 cũng rút dương vật đang được ngậm trong miệng cô ra, đem nước bọt ở đó bôi lên mặt cô, âm dương quái khí nói:

“Anh gấp gáp như vậy là cái gì, đã tìm được biện pháp khiến anh của anh không giết anh rồi?”

Hòa Uyên với gương mặt nghiêm túc chạy thật nhanh về phía họ, giật lấy người đang nằm ở dưới chân đi, trực tiếp bế cô lên, đi thẳng ra bên ngoài.

“Này, như vậy là không muốn để ý chúng tôi phải không?”

308 híp đôi mắt lại, một ý nghĩ bất giác nảy ra trong đầu.

“Không đơn giản như vậy, đuổi theo cậu ta.”

“Này từ từ đã, tôi, tôi còn chưa kéo quần lên nữa … chờ, chờ một chút!”

Rina mơ mơ màng màng, mọi thứ trên người cô đã bị lột sạch sẽ, không còn một mảnh vải nào che đậy, đi ra khỏi kí túc xá, gió đêm lạnh lẽo thổi tới, cô chịu không được, hướng vào bên trong ngực Hòa Uyên rúc vào.

“4301, anh muốn đưa tôi đi đâu?” cô khàn giọng nói chuyện.

“Mang em đi.”

Hắn chạy thẳng về phía trước, bắt lấy hai cánh tay trắng nõn của cô đặt lên cổ mình, ôm chặt lấy cô chạy như bay trên mảnh sân thể dục rộng lớn, phía trước không xa là cổng lớn của trường học.

Hi Dư chạy theo cảm thấy mệt vô cùng, thể lực của hắn ỉt ỏi đến đáng thương, thở hồng hộc chạy theo sau lưng 308: “Này cậu nói thử xem, anh ta, bọn họ thật sự muốn chạy khỏi trường à, vậy chúng ta đuổi theo, đuổi theo làm cái gì?”

“Không biết được, nhưng cậu ra lại đổi hướng đi rồi.”

Vốn là hướng đến cửa lớn, hiện tại lại đột nhiên rẽ sang hướng tới bãi đỗ xe ở phía trước cửa sắt.

Hòa Uyên chạy quá nhanh khiến mồ hôi đổ đầy đầu, moi từ trong túi ra một chiếc chìa khóa xe trộm được trong văn phòng của Chu Bắc Dịch, đi tới cửa sắt lớn ở bãi đỗ xe.

Thấy cửa lớn sắp đóng lại, 308 chạy thật nhanh tiến đến, giữ lấy khe hở ở cửa lớn giật thật mạnh, trên mặt đất vì va chạm mà tóe lửa, cửa cũng tự động mở ra hai bên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận