Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hi Dư chạy đến mức cổ họng muốn hộc máu, bước đi tập tễnh vọt tới.

“Chờ, chờ tôi a … a!”

Hắn nhanh chóng mở xích sắt ở tay và chân ra, quăn lên mặt đất, bước nhanh về phía trước cửa.

Hòa Uyên mang người đặt vào xe, mở cửa xe ra, vừa thở gấp vừa giúp cô thắt giây an toàn.

Rina nghiêng nghiêng đầu, bắp đùi còn đang chảy ra tinh dịch ấm áp.

“4301, anh thật sự muốn mang tôi đi sao?”

“Tôi đã lần nào lừa em chưa?”

Cô thật sự không thể nhớ ra lần nào, chỉ nhớ đến lần đó anh đối với cô rất tốt, cho cô ăn một quả đào.

“Ngồi ổn định đi, kỹ thuật lại xe của tôi có thể khiến người bay ra ngoài luôn”

Hắn khởi động xe, tay đặt lên công tắc ấn xuống, trong không gian đen tối của bãi đỗ xe, đèn xe bổng sáng lên.

Đạp mạnh chân ga, xe lao đi như tên bị bắn ra ngoài, Rina hoảng hốt nắm chặt giây an toàn, đem hai chân co lên cuộn tròn thành một cục.

Ầm!

“Tiếng gì thế?” Hòa Uyên ngẩng đầu nhìn lại, âm thanh từ trên đỉnh đầu phát ra.

Ngoài trời phong cảnh tối sầm, xe chạy càng lúc càng nhanh, từng tán lá xanh trước mặt xẹt qua, đêm tối núi cao căn bản nhìn không rõ nơi nào là vực thẳm, nhờ vào đèn xe chiếu sáng lên trước con đường, cái mùa hạ mát mẻ, trong xe không khí khô ráo buồn bã .

Hi Dư đối mặt với cửa sổ nhìn chăm chăm ngoài cửa sổ: “Sau bốn năm đây là lần đầu nhìn tôi mới nhìn đến phong cảnh bên ngoài a, không biết trong thành phố đều biến thành cái dạng gì.”

“4301, cho dù anh trốn ra khỏi ngọn núi lớn này, bọn họ cũng sẽ bắt được anh, anh chuẩn bị đi đâu? Hả? Nói nghe một chút.”

Hòa Uyên nghĩ cũng chưa nghĩ ra: “Gia chính là nhất thời xúc động mà thôi, muốn đi đâu liền tùy tiện đi đó , dù sao gia chỉ cần mang theo Rina là được.”

“Không phải lúc trước anh nói giúp chị ấy đi tìm chủ nhân sao?”

Tuy rằng lời đã nói ra, nhưng hắn liền có chút hối hận, gia hỏa này nếu gặp được chủ nhân khẳng định sẽ cùng anh ta đi, làm gì còn muốn ở bên người chính mình.

“Xuy, quỷ mới biết chủ nhân em ấy đang ở đâu “

“Nhật Bản.” Hi Dư nói: “Không phải chị ấy nói là từ Nhật Bản tới sao?”

Hòa Uyên nghĩ tới lại lịch của Rina, kinh hỉ nhưng lại làm bộ mất mát. “Vậy thì không có cách nào cả, tôi hiện tại cũng không thể đem xe chạy đến Nhật Bản được, đến bên kia thì càng nhiều thêm phiền toái, còn nữa, chúng ta lại không có tiền mua vé máy bay cho em ấy.”

308 duỗi người “ Tóm lại , cậu đã tính toán đem em ấy mang đi chuẩn bị ẩn cư qua cả đời đúng không?”.

“Cái chủ ý này không tồi! Gia cảm thấy khá tốt.”

“Tôi nói cậu này, nghĩ cũng quá đơn giản, sao có thể dễ dàng như vậy, xe trong trường học đều trang bị GPS. “ Hoa Uyên sợ tới mức tay lái thiếu chút nữa không cầm vững: “Mẹ nó! Sao cậu không nói sớm”

“Cậu cũng không hỏi tôi mà “

“Mẹ nó! Chờ ra khỏi tòa núi lớn này, gia phải đi đối xe .”

Hi Dư mở miệng: “Không có tiền “

“308 , cậu không phải có tiền sao? Nhà cậu ở đâu a, tôi đưa nậu trở về, cậu đi lấy chút tiền đi.”

Con người màu lam ánh lên sự châm biếm, liếc mắt nhìn lại ngoài cửa sổ: “Tôi không có tiền, chỉ

là khi ở trong trường học sẽ có đặc quyền thôi.“

Mặt Hoa Uyên từ trong gương nhìn về phía hắn, khẽ cắn môi “chậc” một tiếng.

Trong bóng tối, lốp xe cấp tốc chạy như bay qua mặt đất gia phất lên bụi đất, hướng tới khúc cong cấp tốc đảo tay lái.

Thực nhanh, đã đến trạm kiểm soát thứ nhất của cổng trường rồi.

Hơn ba mươi km, không đến mấy km sẽ có một cái trạm kiểm soát phòng thủ kiểm tra người trên xe, hiện tại là 1 giờ sáng , trạm thời điểm kiểm soát yếu nhất , Hòa Uyên lấy áo khoác phía sau xe được lấy ở toà hàng mặc vào.

Những người còn lại ẩn thân ở xe dưới thân xe , cầm lấy thảm đặt trên đỉnh đầu trốn tránh.

Xe ở chỗ hàng rào chậm rãi dừng lại, một người nam nhân đi ra, cầm đèn pin chiếu sáng lên ghế điều khiển. “Mời ngài đưa ra bằng chứng đi ra ngoài .”

Hòa Uyên hết sức căng thẳng,sao lại còn có cái chuyện chết tiệt này, hắn từ trước nay chừa từng nghe nói qua.

Vươn tay mở ra khung chứa đồ vật, quả nhiên không có. “Này, hơn nửa đêm tôi từ chỗ nào có giấy chứng nhận được đi ra ngoài giao cho anh, chủ nhận của nô lệ này sốt ruột muốn gặp gia hả này, tôi còn phải nhanh chóng đưa đi. “ ngón tay cái của Hòa Uyên cong lên, chỉ chỉ mặt sau. “Phía sau còn có một chiếc xe, cùng tôi đi cùng nhau, chứng nhận đi ra ngoài ở trong xa kia, đợi chút nữa liền đưa cho anh”.

Nam nhân đứng thẳng tắp: “Vậy mong ngài chờ một lát sau khi tôi xác nhận giấy thông hành, không có giấy chứng nhận, chúng tôi sẽ không cho cho đi”

“Này, tôi nói này, anh thật khôi hài a, một tờ giấy chứng nhận rách lại thêm vài nét mực mà thôi. Lại cho người tìm chút là được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận