Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

308 mắng hắn là kẻ điên, từ phía sau hòm giữ đồ cầm đi quần áo dự phòng ,cùng theo xuống xe.

Hi Dư nhìn bọn họ kéo lan can bên đường qua , đi qua làm theo : “Này, hơn phân nửa đêm lại không có đèn, làm sao đi xuống đây?”

Hòa Uyên dẫm lên hòn đá bên cạnh thật cẩn thận đi xuống dưới, huống chi trong lòng ngực hắn còn ôm Rina, đưa ra mệnh lệnh cho cô: “Đừng lộn xộn, bằng không gia liền cùng em tuẫn tình!”

Rina bắt lấy bờ vai của hắn, thật cẩn thận: “Anh có thể đem tôi buông xuống, tôi có thể tự mình đi.”

“Không được!”

308 bắt lấy một cây nhánh cây, liếc mắt nhìn hắn một cái: “Cậu cũng không cần quá mức như vậy đi, núi sâu rừng già , anh cho rằng em ấy có thể chạy đi nơi nào? Bị bắt trở về còn không bị cậu đánh chết sao.”

Hòa Uyên nghiến răng, bám vào hòn đá thật cẩn thận dẫm đi xuống , nơi này là đường dốc, mượn dùng ánh trăng có thể miễn cưỡng phân biệt ra rừng cây tươi tốt trước mặt, nhánh cây không ngừng từ trên làn da quét qua, noi này tuyệt đối là nói không có người tiến vào, thực vật đều hoang dại ngang ngược sinh trưởng, phát triển sinh sôi kín đến không kẽ hở.

Tay hắn nắm nhánh cây hướng về hai sườn kéo ra, đi đến đâu thì tách ra đến đó — như muốn san bằng ra một con đường.

“Đợi chút, đợi chút a.” Hi Dư ở phía sau thật cẩn thận dẫm lên nơi bọn họ đã đi qua, đỉnh đầu truyền đến tiếng cảnh báo.

Người truy đuổi lại đây, ánh sáng đèn pin hướng về phía bọn họ chiếu tới.

Ánh sáng chói mắt rọi vào đồng tử khiến tròng mắt bắt đầu phát đau, Hòa Uyên không cam lòng ôm trong lòng ngực người cắn răng: “Ôm chặt!”

Nghe tiếng 308 quay đầu nhìn lại, lại thấy hắn thả người nhảy xuống .

“Này– cậu điên rồi sao!”

“Thao!” Hi Dư biết rõ nếu mình bị bắt trở về bị phải đón nhận trừng phạt thế nào, hắn căng da đầu, cùng nhảy theo xuống.

Trong rừng truyền đến tiếng lăn xuống ồn ào .

“Nhảy xuống đi! Mau đuổi theo!”

308 đang ngồi xổm ở lùm cây, chờ ánh sáng trên đỉnh đầu biến mất, mới bắt đầu tách nhánh cây đi xuống dưới, mắng bọn họ một đám ngu xuẩn.

Cái vực này không biết là đến tột cùng là có bao nhiêu sâu, lăn xuống có khả năng không chết, nhưng nếu lại bị nhánh cây thọc vào thịt thì sống không bằng chết.

Thanh âm lăn xuống biến mất.

“4301!” Hắn gầm nhẹ nói: “Này, quỷ hút máu, nghe được thì trả lời tôi một tiếng !”

Nhánh cây đem hắn quần áo cắt qua vài vết rách, cầm lấy áo áo gió trong tay trường tròng lên, tách cành hỗn độn trước mặt bước nhanh đi xuống dưới.

Dưới chân dẫm lên cành lá mấy cây yếu ớt, trước mắt hắn đã bị hắc ám bao lấy, nhánh cây trên đỉnh đầu đem ánh sáng suy nhất đến từ ánh trăng cũng ngăn chặn, trợn mắt thời gian dài cũng nhìn không thấy bất cứ gì, trong mắt bắt đầu phiếm đau.

Lúc hắn ngồi xổm xuống dùng tay áo xoa mắt nỗ lực điều tiết mắt, lại nghe được một trận tiếng bước chân hỗn độn.

Phát hiện là mấy ánh sáng của đèn pin, những người vốn dĩ chỉ tuần tra bên trên đó đã dẫn đầu đi xuống phía dưới, bằng vào chút ánh sáng của ánh sáng đèn pin, hắn nhìn thấy khoảng cách của hắn với bên dưới vực sâu còn rất xa, nhưng có thể xác định được một chuyện chín là –bọn họ nhất định sẽ bị bắt được.

“Mẹ nó, phế vật.”

308 ngồi xổm tại chỗ không có di động, nhìn những người đó tuần tra bắt đầu đi về phía trước. dùng đèn pin không ngừng chiếu trái sang phải.

Đột nhiên, trong rừng thoát ra một bóng người hướng tới bên phải cánh rừng chạy qua.

“Đuổi theo!”

Toàn bộ người đều theo qua đi, 308 cảm thấy không thích hợp, đứng dậy hướng tới phương hướng vừa rồi bóng người chạy qua cánh rừng .

Không bao lâu sau, hắn liền thấy được Rina đang nằm trên mặt đất được một cái áo thun trắng che lại, đặt ở phái sau một tẳng đá lớn, ánh trăng vừa lúc chiếu sáng lên đến gương mặt cô, tóc dài lộn xộn bị lá cây quấn quanh.

4301 ngu xuẩn cho rằng tự mình đánh lạc hướng, c thì có thể cứu được cô sao?

“Này.”

Vỗ vỗ khuôn mặt cô, vẫn là nhắm chặt hai mắt, đại khái là bị kích thích mà ngất xỉu.

Hắn cởi áo gió trên người, đem thân thể trần truồng của cô bao bọc lấy, nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, dựa ngồi ở phía sau tảng đá ôm cô.

“Bắt được!” Rừng cây truyền đến một tiếng rống.

308 nhăn chặt mày.

Chút ánh sáng ánh trăng dần dần bị mây đen che phủ, chút ánh sáng chiếu sáng lên đồng tử màu lam duy nhất cũng biến mất, mọi thứ bao phủ trong bóng đêm.

Người trong lòng ngực hơi động.

“Ngô.”

308 che lại miệng cô lại.

Rina mở ra đôi mắt to ra ngước mắt nhìn lại, chỉ có thể nhìn đến hàm dưới căng chặtcủa hắn.

Nghe vậy, hắn cúi đầu, sắc mặt có chút trầm, ngũ quan thanh tú lộ ra một chút ôn nhu, lại nghiêm túc.

“Đừng nói chuyện, chờ bọn họ đi rồi lại nói.”

Rina gật đầu, hắn mới chậm rãi buông ra miệng cô ra, lòng bàn tay còn lưu lại sự ướt át của môi mềm .

Bình luận (0)

Để lại bình luận