Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu nữ từ trong lòng ngực hắn đứng dậy, mất đi thân thể ấm áp mềm mại trong ngực, hắn cuối cùng là có chút hiểu rõ — 4301 vì sao một hai phải bắt lấy cô không bỏ, liều chết chạy trốn cũng muốn mang theo cô đi.

Rina rút ra lá cây quấn quanh tóc đẹp , lấy ra ném xuống đất, nắm đến sợi tóc cũng cảm thấy, lại híp mắt nhịn đau.

Từ phương hướng ánh trăng , đã sắp hơn ba giờ.

“308.”

“Ừm.”

“Chúng ta phải đi về sao?”

“Tôi cũng ở tò mò a, cậu ta liều chết đem em mang ra, chính mình lại bị bắt trở về, em nói xem có thực sự muốn trở về hay không?”

Rina gật đầu: “Vẫn là trở về đi, bằng không chủ nhân biết tôi chạy trốn, nhất định sẽ tức giận.”

“Tôi nói em này, chỉ vì không muốn làm chủ nhân lo lắng thôi sao, nói không chừng nếu em làm chủ nhân em lo lắng thì người đó liền trực tiếp chạy tới trường học tìm em.” 308 cười tủm tỉm dựa vào tảng đá nhìn về phía cô.

Dáng vẻ đơn thuần vẻ mặt ngây thơ, hiển nhiên là cô cũng không nghĩ tới chuyện này, không biết cái gì gọi là dục tình, cũng không hiểu cái gì là ghen, thiếu nữ tâm đơn thuần giống một tờ giấy trắng, nô lệ như vậy , chủ nhân cô như thế nào bỏ được mà đem cô đưa tới nơi này, ước gì giấu đi không nghĩ để cho người khác nhìn đến mới tốt.

“Nếu chủ nhân đã biết, nhất định sẽ tức giận, ngài ấy có khả năng sẽ không cần tôi nữa.”

“Sao em biết? Nếu người đó không cần em, em sẽ khổ sở muốn tự sát?”

Rina suy nghĩ trong chốc lát, không quá hiểu vì sao hắn lại đề cập đến chuyện tự sát .

“Mệnh của tôi là của chủ nhân, nếu chủ nhân muốn đem tôi xử lý thì……”

“Này, đồ ngốc .”

Cô ngồi xếp bằng ngồi dưới đất cũng không hé răng.

Một cánh tay rơi xuống đầu vai cô , cả người bỗng dưng ngã vào trong lòng ngực hắn, đỉnh đầu, là gương mặt 308 mỉm cười , cúi đầu , chóp mũi hai người dán lên nhau, khoảng cách quá gần hô hấp phun ở trên mặt, ngứa lại ấm áp.

“Em thật đúng là mềm.”

“4405, thật sự không muốn chạy sao?”

“Không bằng em đi theo tôi đi, tôi mang em đi, tôi nuôi em, em làm nô lệ của tôi, tôi bảo đảm sẽ cho em một cuộc sống tốt nhất.”

Roi quăng xuống, máu chảy đầy trên mặt đất, Hòa Uyên vẫn là không trốn được, cánh tay bị nhánh cây đâm qua máu bắt đầu chảy ra, hắn che lại chỗ miệng vết thương đang đổ máu, mồ hôi ướt đẫm co chặt mày.

“Anh đánh đủ chưa……” âm thanh suy yếu như giây tiếp theo liền ngất đi.

“Anh hỏi em một lần cuối cùng.” Tự Trạc đạp lên mu bàn tay mà hắn đang che cánh tay lại , nghiền lên miệng vết thương của hắn: “Rina Tsukimi đang ở đâu!”

“ Đau a a a ——”

Hòa Uyên đã đau đến chịu không nổi nhắm chặt mắt lại, trong cổ họng rống không ra tiếng, khó chịu muốn chết đi.

“Lên! Cút, cút.”

“Còn cảm thấy vết thương không đủ nặng sao? Là anh xem thường em rồi, không nghĩ tới em có thể chịu đựng đến lúc này .”

Bá!

Roi xẹt qua đỉnh đầu, cái roi kia là roi dùng để thuần phục ngựa — vô cùng thô, không chút nương tình đánh vào người hắn.

Hòa Uyên che lại chỗ cánh tay đang đổ máu cuộn tròn hai chân bị cành cọ qua vết thương chồng chất, không rên một tiếng bị đánh, âm thanh rên rỉ vô cùng thê thảm.

Chu Bắc Dịch gõ cửa tiến vào, xì gà bị hắn cầm chặt ở trong tay thành hai nửa, Tưởng Tự Trạc dừng tay lại, hắn đi đến trước mặt chất vấn Hòa Uyên.

“Người đang ở đâu?, nói mau lên!”

“Không, không biết.”

“Cậu cho rằng chỉ số IQ của chúng tôi giống cậu sao? Cậu không có khả năng là chạy trốn theo Hi Dư, hai người đàn ông có cảm tình chạy trốn cùng nhau, nghe tới đúng là rất kích thích.”

Hắn nghẹn lại– cười ha hả: “Anh đoán đúng rồi.”

Ai ngờ Chu Bắc Dịch lại trực tiếp đá vào mặt hắn!

Hòa Uyên bị dẫm mạnh lên mắt đến mức tròng mắt như muốn rơi ra, trước nay đều là hắn dẫm đầu người khác, còn không có người dám dẫm lại đầu hắn!

“Cậu cho răng bốn người chạy được rất nhanh sao? Nếu không phải tôi theo dõi thì thật đúng là liền tin lời cậu nói, lén lút đi văn phòng lấy chìa khóa cởi bỏ xích sắt, nếu không phải chuông cảnh báo sáng lên, chỉ sợ hiện tại phát hiện cũng chẳng còn kịp !”

Tưởng Tự Trạc nhìn chân Chu Bắc Dịch, không tự giác mà nhíu mi.

“Tôi bảo cậu nói! Đừng mẹ nó gải vờ giả vịt với tôi!”

Mặc dù Hòa Uyên bị dẫm lên lỗ tai, nhưng hắn vẫn có thể nghe rõ những lời mắng chửi của Chu Bắc Dịch , ở đây trong thời gian dài như vậy , đây là lần đầu tiên thấy Chu Bắc Dịch phát hỏa, giống như đồ vật của chính mình bị người khác đoạt đi , hắn hiểu rõ loại cảm xúc tức muốn hộc máu này , nguyên nhân tức giận cùng hắn lúc trước giống nhau như đúc.

“Ha……”

“Ha ha ha…… Mẹ nó, Chu Bắc Dịch, ha ha, anh, anh ha ha thật là làm tôi cảm thấy thâm tàng bất lộ a!” Hòa Uyên cười làm cho miệng vết thương đau hơn, che cánh tay đang run lên vẫn là nhịn không được mà híp mắt cười .

Bình luận (0)

Để lại bình luận