Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thân hình nho nhỏ xuất hiện ở một góc cửa không ngừng phóng đại, đúng là cô gái mà bọn họ lòng nóng như lửa đốt muốn tìm .

Rina bị đánh đến mức ho ra máu, cô chậm chậm quỳ lên, lại vô lực mà nằm bò xuống, cuối cùng đôi chân mền nhũng không còn chút sức lực nào để đứng dậy, máu từ mắt cá chân vẫn chảy xuống trông vô cùng đáng sợ.

Ở giữa tầng hầm, bên trong là từng cánh của sắt nối tiếp nhau, cô bị nhốt ở nơi tận cùng bên trong, trên cơ thể là từng khuyên sắt mắc với nhau thành một sợi xích dài mà chỉ cần nhẹ nhàng dùng lực máu thịt cũng theo đó hòa lẫn vào nhau chảy ra.

Cô không rõ mình đã cố gắng đứng dậy bao nhiêu lần, có lẽ xương cốt cũng đã bị tổn thương vì vậy dù có dùng nhiều sức hơn nữa cũng không đứng dậy được.

Bên cạnh là người đang ông đang kéo dây xích, chân đang đạp lên mu bàn tay của cô, ra lệnh cho cô phải bò dậy.

Mệt mỏi quá, đau quá.

Trong tầng hầm yễn tĩnh vang lên tiếng soạt sọat của cánh của sắt bị mở ra.

Chu Bắc Dịch từ ngoài đi vào, quay sang người nọ nói: “Lui xuống đi, hai người chúng ta cùng thẩm vấn em ấy.”

“Được!”

Tưởng Tư Trạc đóng cửa sắt lại

“Thật sự không biết nó đang ở đâu?” Hắn ngồi xổm xuống tay bóp lấy cằm cô.

Rina bị hành hạ đã trở nên mơ hồ, đôi mắt vẩn đục không nhìn rõ, môi mấp mấy nhưng cổ họng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể đoán ra được hai chữ: không biết.

“Được rồi, chúng tôi cũng không cần thiết phải tìm tung tích của cậu ta sốt sắng như vậy, nhưng lần này có thêm em trốn theo nên hậu quả rất nghiêm trọng, tất nhiên sẽ có trừng phạt, có thể không phạt roi nhưng sẽ bắt buộc em tiếp nhận trừng phạt.”

Cô không có trọng tâm gật gật đầu, Tưởng Tự Trạc lại gần, ôm cơ thể phủ đầy màu máu của cô lên, đặt lên ở trên giường hình phạt, quỳ gối lên mặt giường, tay chân đều bị cột cố định.

Chu Bắc Dịch đứng trước một bàn trải đầy những công cụ, định chọn ra một công cụ trừng phạt thuận tiện nhất cuối cùng cầm lên một vòng răng cưa.

“Hậu quả của việc chạy chốn thế nào em biết rất rõ, đã biết nhưng còn cố tình làm.”

Rina muốn tự mình giải thích nhưng không cách nào nói ra được, đôi mắt khép lại thành một khe hở nhỏ bé, giống như chú chó nhỏ đáng thương bị bỏ rơi, cuộn chặt mình hứng chịu tất cả sự đánh đập tàn nhẫn.

Gương mặt lạnh băng không cảm xúc của Chu Bắc Dịch chắm chú ngắm nhìn dáng vẻ đáng thương.

Bang!

Một bàn tay tát thật mạnh lên gương mặt cô, cơ thể đang cố quỳ thẳng cũng vì thế đã ngục xuống, mái tóc dài rũ rượi xõa ra.

“Quỳ thẳng”

Thấy cô cố thử nhiều lần vẫn không thể quỳ thẳng lên được.

“Làm khó em ấy làm gì chứ, làm luôn đi.” Tưởng Tư Trạc mĩm cười đi đến bên người cô, túm lấy mái tóc lõa xõa của cô kéo lên thành một chùm trong lòng bàn tay.

Hắn từ trong túi quần lấy ra một sợi dây thun màu hồng không biết là mua được ở đâu, sau đó cứng nhắc mang tóc của cô buộc thành một búi hỗn loạn phía sau đầu.

“Ở đâu ra vậy?”

“Mua”

Hắn bước đến phía sau người cô, nhấc mông cô lên cao, khóa quần của mình cũng kéo xuống.

Chu Bắc Dịch bóp chặt lấy cổ cô làm cô ngẩng mặt lên, một bên mặt bị tát đã phồng rộp đến rợn người.

“Đánh em có xứng đáng không?”

Rina mệt mỏi gật đầu, cổ họng khô rát cũng thì thào vài tiếng: “Xứng, Xứng, xứng đáng.”

Ngay sau đó, đôi mắt cô bỗng nhiên mở to đầy dữ tợn.

Nguyên nhân là do Tưởng Tư Trạc đã tiến vào, không có màn dạo đầu trên da thịt trần trụi cứ như vậy bắt đầu chuyển động, cánh hoa cũng hướng ra ngoài lật qua lật lại, vật bên trong dần dần cương cứng, bụng trướng lớn làm cô đau đớn, hít thở cũng trở nên khó nhọc, gương mặt chì còn lại sợ hãi, đôi môi run rẩy khóc thành tiếng.

Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng gạt đi hàng nước mắt chảy dài, trên khuôn mặt trẻ con thuần khiết loan lỗ những vệt nước mắt nước mũi, như con thú nhỏ bị nhốt trong lồng sắt đang kêu lên những tiếng bi ai.

Bang!

Bàn tay không một chút thương tiếc giáng xuống, cái đánh này là sự trừng phạt nặng nề mà cô không hề có chút chuẩn bị nào, cơ thể ngã vùi xuống giường không gượng dậy nổi, cằm lại một lần nữa bị người bóp chặt ép buộc nâng mặt lên.

Chẳng thể nào đoán được bàn tay phía trước khi nào sẽ động, cũng không biết đau đớn ở phía sau đến khi nào mới dừng, cả hai phía đều tràn ra nỗi sợ hãi cơ thể Rina không ngừng run rẩy, đôi môi cũng run lẩy bẩy, tiếng khóc ngắc ngứ mỏng manh đáng thương.

“Sao lại không vào?” Tưởng Tự Trạc nâng hai cánh mông lên tiến công vào trong vừa hỏi, giọng chứa ý cười chỉ có hai người hiểu: “Dù sao nơi này cũng không có theo dõi.”

Chu Bắc Dịch nhắm mắt lại, môi mỏng trên khóe miệng nhướng lên một đường cong gợi cảm.

“Điều này cũng đúng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận