Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quy đầu bóng loáng đặt trước miệng, cô tự giác hé miệng, đã hơn một nửa được ngậm vào, đỉnh đầu lại chạm tới bên má bị tát sưng phồng khiến cô đau đớn đến nước mắt không kiềm được lại nghe người đàn ông phía trên nói với giọng ghét bỏ.

“Không phải chạm vào má.”

“Ưm …. Ưm nôn ưm.”

Một khi phát ra tiếng nôn khó chịu, hắn sẽ rút ra rồi ngay sau đó lại giáng lên mặt cô một cái tát.

Trong khoang miệng vật to lớn đang đưa vào, cô khóc đến nước mũi cũng không kiềm lại được.

Phía trước phía sau đều liên tục ra vào, ngón tay của Tưởng Tư Trạc đặt lên miệng vết thương ở sống lưng da thịt bị ấn sâu vào khiến cho cơ thể non nớt của cô vụng về run rẩy.

Bầu ngực rũ xuống rung lắc đụng vào đồ vật sắt nhọn, cô cố gắng rũ mắt nhìn xuống, Chu Bắc Dịch đang cầm trong tay một vòng răng cưa ở trên da thịt cô xẹt qua từng đường đau đớn, vừa ngứa vừa đau, cô tuyệt vọng để mặc cơ thể chìm nghiểm trong từng ấy những cảm giác, giảy giụa phản kháng muốn trốn thoát rồi vẫn sẽ bị con thú hoang dưới vực sâu từng chút từng chút kéo trở về.

“Ừm …” Tưởng Tư Trạc phát tiếng rên rĩ nho nhỏ: “Cơ thể này phải trả lại, thật đáng tiếc.”

Chu Bắc Dịch mạnh tay ấn đầu cô xuống thật sâu, đem vật kia hoàn toàn chôn trong thực quản, trong mắt là say mê hưởng thụ: “Chính xác.”

“Thật là đáng tiếc, không biết còn có thể ở trường cùng cơ thể này trãi qua bao lâu nữa đây.”

Hắn cười một tiếng đầy trào phùng nói: “Anh là thầy em ấy, dù cho em ấy có làm làm tốt đến như thế nào, nhưng việc tốt nghiệp hay không, còn phải do anh quyết định?.”

“Không phải là chuyện này, nếu chủ nhân của em ấy khăng khăng muốn mang em ấy trở về thì sao?”

“Làm gì đơn giản như thế!”

Rina cố gắng lấy lại tinh thần, nghe được người đàn ông phía sau lưng cười đầy trào phúng nói: “Chủ nhân em ấy đã đồng ý đảm bảo kỳ hạn thấp nhất, trong vòng 5 năm sẽ không mang em ấy rời khỏi trường học này.”

Tiếng sấm ấm ầm vang lên như đánh vào đỉnh đầu cô.

Nước mắt tuôn xuống như vỡ đê, cơ thể mền nhũng như bùn nhão ngã xuống bên ngoài mép giường, trong não như có bão táp tụ lại cuồn cuồn mưa gió, mạng thần kinh ầm ầm sụp đổ.

“Xem ra em vẫn còn tỉnh táo.” Chú Bắc Dịch dịch ra ngoài một chút, tỉ mỉ thưởng thức gương mặt bị tuyệt vọng che phủ của cô: “Nước bọt nhiều, nước mắt cũng nhiều, làm ướt cả tôi.”

“Nghe thấy tin chủ nhân của em đem em vứt bỏ, lại tuyệt vọng như vậy sao?”

Hắn mang dương vật đầy nước bọt từ trong khoang miệng của cô rút ra, hơi khom lưng, khiến cho đôi mắt cô đối diện với anh.

“Có biết vì sao chúng tôi lại mang em đến nơi này không, chỉ để cho chúng tôi mặc sức đùa bỡ thôi sao?”

Từng từ từng từ của hắn sắc lạnh, mỗi chữ đến chứa đừng sự trào phúng chấm biếng cùng cực: “Chủ nhân của em không cần em, mang em nhốt ở nơi này 5 năm, không mang đi đâu cả.”

“Nơi này không có theo dõi, chủ nhân của em không thể nhìn thấy, anh ta cũng sẽ không biết được em đây sẽ bị ai sắp xếp chơi đùa.”

Ngày thứ ba, những vết thương trên lưng cô không được xử lý đã bắt đầu bưng mũ, bốc lên mùi khó ngửi, da cũng lỡ loét, cổ tay chân đều không thể cử động nổ.,

Đút cơm đến bên miệng nhưng gương mặt bị đánh tím bầm chậm chạp không mở ra, tiếng hít thở nhẹ như không có, những thứ cô nuốt xuống nhiều nhất trong mấy ngày nay là tinh dịch của hai người bọn họ.

Trong một góc phòng khói thuốc vờn quanh, Tưởng Tư Trạc đứng thẳng cầm cái chén còn trên giường thiếu nữ đang nằm bò ra, mơ hồ như sắp chết.

“Chơi quá mức rồi, Chu Bắc Dịch.”

Người ngồi nơi đó không hề hé răng.

Khi quay đầu nhìn sang, thấy hắn đang nằm mài trên ghế, chân đặt làm trụ, kẹp lấy một điếu xì gà cuộn trọn, hít mây nhả khói.

Cả khuôn mặt chìm trong khói thuốc mờ ảo rồi tan biến.

“Không phải hai năm trước anh đã cai thuốc rồi ư?”

Ngón tay anh ta cử động.

Một lần nữa đem xì gà đặt lên miệng, giọng nói nhiễm khói khàn khàn trầm thấp: “Không cai.”

Nhịn hơn hai năm, cuối cùng vẫn là phá giới, lại lần nữa đem khói hút vào phổi nhưng hương vị đã không còn thoải mái như lúc trước.

Người đang nằm bò trên giường vẫn luôn nhắm mắt, Tưởng Tư Trạc giọng nói lạnh lùng ra lệnh: “Mở mắt ra.”

Rina không làm được, mí mắt liên tục rung rẩy, có thể nhìn ra cô đã tốn rất nhiều sức nhưng cuối cùng vẫn không thể, một lần nữa nhắm mắt lại.

“Bôi thuốc đi, nếu cứ tiếp tục như vậy, cả cơ thể sẽ hỏng luôn.”

Ý định của bọn họ chỉ là chơi đùa cô, không nghĩ rằng sẽ khiến cô gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Chu Bắc Dịch cắn xì gà, chống lên vịn tay ghế đứng dậy.

Tưởng Tư Lạc lại lui về một bước, lại thấy Chú Bắc Dịch vươn tay hướng đến mặt cô đặt xuống.

“Bảo em mở mắt ra không nghe thấy sao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận