Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô phát ra vài tiếng ho khan kịch liệt, động đến vết thương ở lưng làm những bọng mũ loét ra, như ngọn lửa thiêu đốt lên da thịt, đau đớn lan đến cả những giây thần kinh yếu ớt, mí mắt run lên, mở ra, ngước nhìn hai người như ma quỷ mãnh thú cao cao tại thượng trước mặt.

“Chu lão sư.” Giọng nói của cô như mài vào thủy minh, phát ra những âm thanh xé tai: “Em rất khó chịu.”

Gương mặt màu xanh lá đậm trông cực kỳ dọa người, tất cả đều nhờ công lao của anh mạnh mẽ múa tay giáng xuống.

Chu Bắc Dịch nhắm lại hai mắt, lấy xì gà từ trong miệng xuống, bóp lấy cằm cô, bỏ vào trong: “Hút.”

“Anh định làm gì?” Tưởng Tư Trạc nhìn thấy hắn làm vậy mà không rõ vì sao.

Rina ngoan ngoãn làm theo, nhưng chỉ khiến cho cơn ho khan càng thêm kịch liệt, mũi sặc mùi khói thuốc khiến cho cô muốn ho luôn phổi của mình ra, cô kháng cự muốn quay đầu đi trốn tránh nhưng lại sợ bàn tay của hắn, chỉ đành đưa miệng hút sau đó miệng lại hé ra, đem những tất cả khói thuốc nhã ra ngoài.

Không hút nữa, cho cô cũng chỉ là lãng phí.

“Cắn, không được làm rớt.”

Cô cố sức phát ra một âm thanh, môi khi mũi hô hấp đều trần ngập mùi khói gay gắt.

“Đi lấy thuốc, xử lý miệng vết thương.”

Thời điểm cho người mang thuốc xuống, thầy trông giữ Hòa Uyên oán giận ca thán.

“Thằng nhóc kia muốn dở nóc nhà phòng giam luôn rồi cơm không ăn nước cũng không thèm uống.”

Tưởng Tư Trạc vô tình trả lời ông ta: “Vậy cứ để cho nó khát chết ở đó đi.”

“Ý là ….”

“Bộ dáng này của nó chỉ làm cho tôi xem mà thôi, để nó khát một ngày thì tự nó sẽ ngoan ngoãn uống nước, không cần báo lại với tôi loại chuyện này, chỉ cần nó không chết là được, còn lại cứ tiếp tục giam nó.”

“Vậy được rồi.”

Trên lưng rãi thuốc bột vừa đau lại vừa ngứa, trọng miệng cắn xì gà đến động đậy cũng không thể, nếu rơi xuống chắc chắc sẽ nhận thêm một cái tát.

“Bác sĩ tưởng.” Trong miệng nàng đang cắn đồ vậy nói không rõ chữ.

Tưởng Tư Trạc cầm thuốc bôi xuống: “Nói.”

“4301, là em trai của anh sao?”

Tưởng Tư Trạc không nói cho cô biết thân phận của mình, nhưng nếu cô đã biết anh cũng chẳng cần giấu giếm.

“Hỏi điều này để làm gì?”

“Cậu ấy nói, anh muốn giết cậu ấy.”

Chu Bắc Dịch ở trên mông cô đánh một cái: “Tôi bảo em cắn cho chắc, dám làm rơi xuống thì em chắc chắn dễ chịu!”

Tưởng Tư Trạc bóp cằm cô, đôi mắt thiếu nữ híp lại che giấu đi một mảng sương mù, hơi thở suy yếu không thể nhận ra là người, sắc mặt trắng bệch.

“Là nó nói với em, tôi muốn giết nó?”

“Vâng .”

“Nếu em còn dám cùng nó chạy trốn thì tôi sẽ giết nó ngay.”

Chu Bắc Dịch đứng phía sau cười lạnh ra tiếng.

“Đã hiểu rõ chưa?”

Rina mang toàn bộ sực lực ra gật mạnh đầu.

Bôi thuốc xong, cô cũng chìm vào giấc ngủ, vẫn là tư thế nằm bò làm ngực bị dè ép đến hít thở cũng mệt nhọc.

Chu Bắc Dịch trong miệng ngậm điếu xì gà cô vừa cắn, hai người ôm cả cơ thể của cô lên, cố gắng cẩn thận không chạm vào vết thương ở lưng.

“Anh nghĩ xem nếu chủ nhân em ấy thấy được cảnh này sẽ nói như thế nào?”

“Đem em ấy đến nơi này là vì không muốn cho anh ta nhìn thấy.”

“Tôi chỉ tò mò.” Chu Bắc Dịch ôm cô giống như đang ôm con, để cô dựa vào vai của mình “Một nô lệ hoàn hảo như vậy, lại có thể để cho người khác tùy ý sử dụng.”

Vuốt ve cơ thể thanh tú toàn là vết thương, làn da tinh tế bóng loang để lại cảm xúc khó tả trên lòng bàn tay.

Làm người ta vuốt ve lưu luyến không muốn buông, Tưởng Tư Trác vô cớ cười thành tiếng.

“Hai chúng ta cũng xem như là đang cấu kết nhau làm chuyện xấu.”

“Anh muốn nói cái gì?”

“Anh từ chức ở đây đi.”

Chân mày Chu Bắc Dịch hạ xuống.

“Đem em ấy bắt đi, tôi đem tội danh đổ lên người của anh.”

“A …”

“Ha hả ha ha!” Hắn cười ngông cuồng, nếu trong ngực không ôm người nào, hắn đã đá cho Tưởng Tự Trạc một cái nằm bò trên đất rồi.

“Anh cũng tính toán giỏi thật đấy, tôi phát hiện anh là loại người thích mang toàn bộ sai lầm đổ lên người khác, còn chính mình thì vừa hưởng danh vừa thu lợi, còn không phải, nếu tôi từ chức mang em ấy trộm đi, rồi lại phải cùng anh hưởng thụ em ấy?”

Tưởng Tự Trạc nâng mí mắt lên, mắt sắt nhọn xuyên qua mắt kính, nếu như băng hàn lấy thẩm phán giả góc độ.

“Cho anh tiền lương gấp mười lần.”

“Hai mươi lần cũng không có tác dụng gì đâu, anh biết tôi không thiếu tiền.” Chu Bắc Dịch ôm lấy đùi ngọc mền mại của thiếu nữ: “Tôi chỉ cần người.”

Về chuyện này, tâm tư của hai người lại vô cũng tự nhiên ăn ý, phía sau lớp da người ngụy trang đẹp đẽ là ác ma ích kỷ đầy tột nghiệt bò ra từ vực sâu.

Người vô tội thân lại mang đầy thương tích đều là do bọn họ âm thần đọ tài gây ra, họ nghĩ rằng mọi cách chiếm hữu đều thuộc về chính mình thân thủ thương tổn túi da, cho rằng vết sẹo là có thể phân ra thắng bại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận