Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Haa thoải mái … không, không có dương vật của chủ nhân mới thoải mái, muốn dương vật của chủ nhân lấp đầy!”

“ Tiếp tục đi, nhún nhanh lên.”

“ Haa ưm.”

Cô ra sức nhún nhảy thân thể, âm đạo bị thứ lạnh lẽo kia cọ xát đau nhức nhưng không có dâm thủy phân bố cũng không có gì trợ giúp, bắp đùi bắt đầu đỏ tấy lên, nhưng cô biết bọn họ muốn thấy cô lên đỉnh.

Dưới tình huống như vậy, đong đưa càng nhiều càng không có được khoái cảm lên đỉnh, chỉ có thể lừa mình dối người rất thoải mái, nhưng bên trong âm đạo đã bị ma sát sắp hỏng.”

“ Biểu cảm gì đây?” Tưởng Tự Trạc lạnh nhạt mở miệng, thanh âm chứa nửa phần tức giận.

“ Rất thống khổ.”

“ Không có …”

“ Thế vì sao qua 5 phút rồi vẫn chưa cao trào?”

“ Nô lệ sẽ tận lực vì … chủ nhân!”

Tưởng Tự Trạc vươn chân đạp con ngựa gỗ cô đang ngồi.

Nháy mắt, con ngựa đung đưa quá mức, tốc độ kịch liệt khó dừng lại được, âm đạo bị cọt xát đau đến thống khổ, cô bất đắc dĩ khóc lớn.

“ Chủ nhân tha mạng! Đau, sẽ hư mất, chủ nhânn …!”

“ Sao không cao trào?” Tiếng chất vấn vang lên.

“ A đau, đau! Không thể cao trào … không thể …”

Tưởng Tự Trạc quay đầu nhìn về phía Chu Bắc Dịch: “ Đây là học trò tốt anh dạy sao?”

“ Tôi không dạy cô ấy cao trào chỗ nào, lúc nào, vốn dĩ sẽ tự.”

“ Vì sao bây giờ không có?”

“ Hỏi cô ấy.”

“ Ô ô chủ nhân! Chủ nhân!” Tiếng khóc thảm thiết của cô thét lên, vươn tay muốn bắt lấy ống quần của Tưởng Tự Trạc nhưng ngựa gỗ vẫn đong đưa dữ dội: “ Đau, đau, thao đau, Tưởng ca ca!”

Đầu bị tóm lấy lần này càng đau xót hơn.

“ Em ấy gọi ai là anh trai? Xưng hô bây giờ hẳn là không đúng lắm đi.”

Chu Bắc Dịch lại tăng thêm chút chút, nghe thấy thế liền bật cười.

“ Anh trai trong miệng em thật biến thái nha, đừng nghĩ rằng dùng giọng điệu này để tránh bị trừng phạt.”

Rina khóc quá mệt rồi, thật sự không còn cách, chân mềm nhũn căn bản không đứng dậy được, bộ ngực run kịch liệt, toàn bộ thân thể tựa vào con ngựa gỗ.

Tưởng Tự Trạc liền đạp lên đùi cô mấy phát: “ Làm gì đây, thẳng cái thân lên!”

“ Xin chủ nhân … tha cho nô lệ. Thật sự không được nữa rồi.”

Người đàn ông vẫn đứng im, lộ ra ánh mắt tàn nhẫn, cô thật sự không chịu nổi nữa.

“ Đợi chút, đừng đánh vội.”

Chu Bắc Dịch đi tới bên cạnh cô nhấc bổng cô lên.

Sau khi rời bỏ dương vật giả màu nâu kia, máu bên trong âm đạo lập tức trào ra nhỏ giọt xuống nền đất, ở lưng con ngựa kia tích tụ càng nhiều.

Cô khóc càng ngày càng lớn: “ Đau quá, không thể, … !”

“ Xem ra là thật sự đau.”

Tưởng Tự Trạc cười mà không nói, ngón tay bẻ cánh hoa sưng múp, đầu ngón tay dính vài giọt máu mà chọc thẳng vào bên trong.

Tiếng kêu thảm thương của người phị nữ rít gào, nước mắt tuôn ra không kìm được, dùng hết thảy lời câu xin hèn mọn mong hắn dừng tay, thanh âm tru lên như thể cho hắn xem sự đớn.

“ Thật thảm.” Hắn nhàn nhạt nói. “ Chu Bắc Dịch, cô ta đối với tình dục có gì bất mãn sao?”

Hoà Uyên mặc kệ xương đã gãy vẫn ra sức đập lên, nhịn đau hít một ngụm khí làm cho Hi Dư cảm động, dùng còng tay của hắn gõ nát vào vách tường.

Thò một đầu ra bên ngoài xem thử: “ Không sao chứ? Điên rồi à?”

“ Con mẹ nó cậu mắng ai điên?” Nói xong còn không ngừng đá lên trên cửa, dù gì xương cũng đã gãy, chân chỉ cầm đặt sai vị trí là cơn đau lập tức phóng đại, Hi Dư nhìn đã thấy đau.

“ Kì thật, đây không phải là không có công cụ.”

Hoà Uyên quay đầu nhìn qua, xích sắt trong tay hắn so với cái trên chân này ích lợi hơn nhiều.

“ Con mẹ nó, sao cậu không nói sớm?”

“ Anh đâu có hỏi đâu.”

Hai người họ đem vách tường đập thủng, Hi Dư dùng xích sắt gõ cổng.

Càng nghe hắn càng thấy âm thanh không ổn.

“ Đây là cửa sắt sao?”

“ ……”

“ Mẹ nó.. cậu vừa nãy nói với gia cái gì?”

“ Dựa vào cái gì nói tôi? Chính anh nghe không hiểu thì có!”

“ Vì sao lần trước gia đá cửa là vào được?”

“ Lần trước anh đá cửa đã bị phạt. Lần này không phải cửa nhốt Rina, đương nhiên không giống.”

“ Gia đây là đá vỡ tường, ở nơi chó má này chỉ có một cây xích sắt thì ra ngoài kiểu gì? Cái tên 308 kia cũng không biết chết dí ở đâu hay ra ngoài rồi nữa.”

“ Có khả năng, anh ta thông minh hơn anh.”

“ Phắn.”

Rina trong miệng bị dương vật nhét đến sặc, quỳ trên đất không ngừng ho khan.

Tưởng Tự Trạc đá vào cái mông bị thương của coi: “ Cho em cơ hội cuối cùng, nếu uống được 2 lần tinh dịch cùng nước tiểu thì tôi sẽ thả em khỏi đây.”

“ Được.”

Chỉ cần khiến bọn họ mỗi người bắn một lần là được, trong hai giờ cô có thể nhưng hiện tại thân thể quá mệt mỏi, mí mắt không thể mở ra nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận