Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điện thoại nội bộ trên bàn vang lên, Tưởng Tư Trạc thoáng nhìn qua thiếu nữ đang khóc thảm thiết, bên mặt bị đánh cũng dính đầt nước mắt.

” y.”

Đầu giây bên kia vừa nói, sắc mặt anh ngay lập tức truyền xuống.

“Chu Bắc Dịch, có chút việc, anh đi cùng tôi một chuyến trước đã.”

Hắn quơ tay làm thước đi dạy rơi xuống, nhìn con người đáng thương trướt mặt: “Anh cứ vậy yên tâm để một mình em ấy ở đây à? Còn đang khát tình như vậy.”

Mặc dù cả người cô máu thịt lẫn lộn cũng không thể ngăn được mùi vị đặc trưng từ hạ thân mang đến.

Tưởng Tư Trạc nhìn thời gian, quả thật để lại đây cũng không yên tâm được: “Cứ thế này đến lúc nào?”

“Cho em ấy một lượng cũng khá, nhắm chừng cũng phải mười tiếng sau.”

“Sao anh không mang người ngâm luôn trong thuốc luôn đi.”

Hắn cười cười, ý nói là hắn cũng rất muốn thử xem.

Chu Bắc Dịch xoay người đi lấy Đai Trinh Tiết, ngồi xổm xuống mang vào cho cô, Đai Trinh Tiết nhô lên một khối trụ nhỏ, lấp kín âm hộ đang không ngừng ra nước.

“Quay về ký túc xá đi.”

Rina bắt lấy ống quần hắn lại, giống hệt một một con chó bị bỏ rơi: “Khó chịu quá! Chủ nhân! Đừng tra tấn em nữa, em không chịu nổi.”

“Còn lặp lại lời này một lần nữa, hậu quả không phải chỉ bị tôi đánh đơn giản vậy đâu!”

Rina vừa khóc vừa nấc, hắn dùng một chân đá vào bụng cô: “Bò ra ngoài đi, một lúc nữa sẽ báo cho ký túc xá tiếp nhận em.”

“A vâng, vâng vâng.”

Cô trở lại nằm bò, không nhịn được mà khép hai chân lại giảm bớt cảm giác ngứa ngáy khó chịu.

Bò ra hành lang bên ngoài văn phòng, cũng cách được một đoạn khá xa, trên người cô ngoài Đai Trinh Tiết ra thì không còn gì nữa, ở trong cái trường này người thấy cô như vậy cũng nhiều rồi, chỉ là khuông mặt ửng hồng dục cầu bất mãn của cô khiến học sinh đều nhìn cô với ánh mắt nhạo bán.

Đã bò một lúc lâu, chân cô cũng sắp mỏi rời, bốn phía đều yên lặng, không có giáo viên, Rina từ từ chống cầu thanh bò dậy, đi về nhà vệ sinh.

Ở đó cô nghe thấy một đám nam nữ sinh đang cười đùa cùng nhau.

Ở ngôi trường này, hiếm khi nghe được tiếng cười.

“Uây, nhìn xem đây là ai nào.”

“Chẳng phải con chó ngậm dương vật cho Chu lão sư à? Làm sao mà bị đánh thành như vậy.”

“Chắc là đã phạm lỗi gì rồi.”

“Thấy bọn tao còn không quỳ xuống, muốn bị đánh à?”

Rina ôm đầu né đi từng đòn đánh đập, bởi vì tác dụng của thuốc nên cô không cảm nhận được bao nhiêu đau đớn, nhưng cũng không giúp cô giảm bớt cảm giác khó chịu ở thân dưới.

“Đúng là thứ ti tiện đến cả khi bị đánh cũng không kêu la tiếng nào.”

“Tay chân nhẹ thôi, trong WC cũng có giám sát, đừng để trên người nó có dấu vết, nghe nói nó có chủ nhân đưa vào đây.”

“Hừ, chủ nhân đưa tới thì đã sao? Đến đây rồi cũng xem như là đã bị vứt bỏ, còn vui vẻ làm cho chó ngậm dương vật cho Chu lão sư kìa!”

Đầu liên tục bị người khác dẫm chân lên, chắc rằng bọn họ thấy rằng tóc có thể che đậy vết thương, cho nên mới thoải mái dẫm cô như vậy.

Giằng có ẩu đả đến hơn mười lăm phút, vì cô không phản kháng khiến bọn họ không mấy thích thú, ở của WC còn truyền đến tiếng bước chân.

“Mau đi thôi, nơi này có rất nhiều giáo viên.”

Bọn họ nhanh chóng giải tán, chỉ còn mình Rina đang ôm lấy đầu, mãi vẫn có cử động nào.

Trong WC rất sạch sẽ, nằm lên nền gạch men cũng không có mùi lạ gì, ngược lại cái lạnh lẽo của sàn nhà còn giúp cô giảm bớt khổ sở do thuốc gây ra.

Tiếng khóc nức nở vang lên trong WC càng lúc càng lớn, Rina không dễ mất khống chế như vậy, cô mạnh mẽ lau đi nước mắt đang không ngừng tuôn ra, nghiêm túc suy nghĩ vì sao chủ nhân lại không cần cô nữa.

Có phải vì cô đã chạy trốn không, hay vì chuyện đánh người lần trước, những việc này đều khiến anh không thoải mái, nô lệ mới có nghe lời hơn cô không, dù sủng vật vị vứt bỏ cũng không thể trở thành chó lang thang được, cô không muốn mình không có chủ nhân.

“Ô ô.”

“Ô ô … … ô ô.”

“Em có ổn không?”

Có người đang nói chuyện với cô.

Rina tư khe hở của khuỷu tay cẩn thận nhìn ra bên ngoài, một nam sinh gương mặt thanh tú đang ngồi trước mặt cô.

Đôi mắt cậu ta ngây thơ mang theo vẻ ngơ ngác, tò mò dò hỏi.

Rina ôm đầu, lắc lắc đầu.

“Em bị người khác đánh sao?”

Cô vẫn tiếp tục lắc đầu.

Rina vô cùng hi vọng cậu ta có thể nhanh chóng rời đi, một khi hương vị đàn ông truyền đế , cô sẽ không khống chế được cơ thể, dù đang mặc Đai Trinh Tiết cũng muốn đước ai đó mạnh mẽ đâm vào trong.

“Tôi đưa em đến phòng y tế nhé!”

Rina vẫn không ngừng lắc đầu, nước mũi không ngừng chảy ra, cô đột nhiên bị kéo

Nam sinh bắt được cổ tay cô, kéo tay chúng ra khỏi gương mặt cô.

Mặt bị đánh đến sưng phù, lại đỏ ửng lên vì thuốc, toàn bộ gương mặt lại mang đến cảm giác xinh đẹp, đôi mắt đỏ hồng như đang bày tỏ tình cảm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận