Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phó giám đốc Tưởng, ngài cũng ở đây à!”

Trong ký túc xá không có một bóng người, căn bản không có dấu hiệu từng có người đi vào, thực hiển nhiên là cô còn không trở về.

Chu Bắc Dịch cảm thấy có chút không tốt lắm, cô phát tình còn có thể đi đâu được, sẽ không phải còn còn ở office building chưa đi ra chứ?, tuy rằng mang theo Đai Trinh Tiết, nhưng nếu thật sự không chịu tình dược, không biết có thể làm ra được chuyện gì.

Hắn sốt ruột chạy tới office building .

Dọc theo đường đi không hề nhìn thấy Rina, đứng ở hành lang không có một bóng người do dự trong chốc lát.

Chu Bắc Dịch nhấc chân đi đến phòng vệ sinh , bên trong cũng không có.

Không có cách nào, chỉ có thể cho người theo dõi, thật là không bớt lo tí nào, rốt cuộc đã chạy đến đâu!

Ở WC nói chuyện phiếm biết được, người được gọi là Tang Nại, quần áo sau lưng không có con số, trừ bỏ này một thân cùng học sinh tương đồng quần áo, không biết đến tột cùng có phải hay không cái này trong trường học mặt người.

Cậu thoạt nhìn nhược nhược, nhưng sức lực rất lớn, trực tiếp đem cô bế lên chạy lên lầu.

Rina muốn cậu ta buông mình ra, nhưng thân thể một khi tiếp xúc với cậu liền cả người mềm ra, ngón tay muốn nắm lấy dương vật kia nhét vào thân thể của mình, thật khó chịu, thật sự ngứa, hư không liền phải chịu không nổi.

“Chủ nhân, nơi này của tôi có thuốc có thể bôi cho người!”

“Tôi không phải, không phải chủ nhân của cậu.”

“Nếu chủ nhân vừa rồi không cự tuyệt tôi, vậy em hiện tại chính là chủ nhân của tôi.”

“Không phải, tôi không phải không cự tuyệt cậu, chỉ là thân thể tôi rất khó chịu, không khống chế được.”

Cậu vui vẻ nhếch môi mặc kệ cô rốt cuộc nói chính là có ý tứ gì, chạy tới tầng tận cùng bên trong một gian phòng đỉnh office building , mở cửa, bên trong là một chiếc giường bàn, ngăn tủ đầy đủ mọi thứ, chỉ không có cửa sổ, hiển nhiên đây là nơi cậu sinh hoạt chính là ở chỗ này.

Rina cảm giác cậu không phải là học sinh, buông xuống, liền đi lại tủ cầm lấy thuốc, bật đèn thật cẩn thận cho cô xem thuốc.

Rina ngồi ở mép giường, hai chân không ngừng cọ xát, sốt ruột khóc ra tiếng.

Kết quả cậu hư là bị dọa , vội vàng quỳ xuống đất: “Chủ nhân, tôi có chỗ nào sai làm ngài phải khóc sao? Thực sự xin lỗi! Taôisẽ sửa, chỉ cần ngài nói ra.”

“Không phải……” Đôi tay cô đặt ở giữa hai chân dùng sức cọ xát: “Chỉ là ta khó chịu, ô làm ơn ngươi, có thể giải quyết một chút giúp ta hay không.”

Tròn tròn trên mặt hiện lên nghi hoặc lại kinh ngạc, dùng đèn, cuối cùng mới thấy rõ ửng hồng trên mặt cô làm người ta không khó để hiểu.

“Chủ nhân là, muốn tiện căn của công cẩu sao?”

Cô trước nay chưa từng nghe qua loại lời nói này: “Tôi, không cần chó……”

“Nhưng, nô lệ chính là con chó của chủ nhân! Nô lệ là chó!”

Nếu có thể cô đương nhiên muốn: “Tôi không có chìa khóa.”

Đai Trinh Tiết bị khóa thật sự rất chặt, cô chỉ có thể không ngừng cọ xát hai chân, giữa chân lớp da mỏng đều phải cọ phá, Tang Nại khó khăn ngẩng đầu lên, nằm sấp xuống đi liền muốn ngậm lấy ngón chân cô.

“A!” Rina giật mình rút chân về , mở to hai mắt nhìn cậu: “Không, không cần! Cậu đừng đụng tôi, tôi cảm thấy rất là khó chịu.”

“ Tiện cẩu có thể giúp ngài giải quyết!”

“Cậu không phải chó, tôi cũng không phải chủ nhân của cậu, tôi không muốn làm chủ nhân của cậui, đừng dùng loại xưng hô này.”

Cậu ủy khuất bĩu môi, gương mặt lên, ủy khuất tựa như bị chủ nhân vứt bỏ biến thành chó lưu lạc , cô vậy vậy mà có chút lý giải được tâm tình của cậu.

“Có một cái biện pháp, có thể trợ giúp chủ nhân giải quyết khó chịu, có thể để tiện cẩu này thử một lần được không?”

Rina do dự trong chốc lát, gật đầu.

Hắn quỳ tiến lên đem đầu thò qua tới, dán ở đùi căn chỗ, Rina cả người run, liền thấy cậu vươn đầu lưỡi, liếm ở trên đùi cô.

Nước miếng dính nhớp cọ qua làn da trắng của cô, Rina buột miệng thốt ra , nắm chặt tay dùng sức cắn răng lại ngăn chặn chính mình, nhắm hai mắt, dưới lớp da thần kinh bị đầu lưỡi mềm mại lặp lại kích thích, không có tác dụng gì, ngược lại vẫn là phản tác dụng, càng ngày càng ngứa.

“Ô không cần, đừng liếm, đừng liếm!”

Chóp mũi cậu không ngừng ngửi, khuôn mặt hồng thẹn thùng: “Hương vị của chủ nhân, tôi ngửi thấy được.”

Rina nhịn không được đem hai chân lùi về, lại khóc lóc van xin, cậu một bàn tay giữ chặt lấy mắt cá chân của cô, không cho cô cử động, từ trong sườn đầu gối dần dần hướng vào trong càng liếm càng sâu, liền sắp liếm tới chỗ sâu trong đùi rồi, Rina khóc lóc bắt lấy mái tóc ngắn của cậu, âm thanh nức nở thật nhỏ nghe tựa như cô đang làm nũng.

“Cậu làm ơn, không cần liếm, buông tôi ra a, ô oa thật là khó chịu, xin cậu, làm ơn!”

“Ngô…… Thật thơm, cũng muốn liếm liếm núm vú của chủ nhân , thoạt nhìn đáng yêu như vậy, nhất định ăn rất ngon.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận