Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Bắc Dịch phát cuồng hướng vào tận cùng bên trong , đem hết toàn lực bạch bạch bạch trứng trứng va chạm, âm thịt cọ xát sảng cảm hoàn toàn nhét vào, Rina ở ranh giới lại thoải mái lại đau , cúi mặt xuống bàn khóc oa oa nỉ non, một bên rên rỉ lấy lòng.

“Bắn choem a chủ nhân, bắn cho em! Muốn tinh dịch, tao chó cái muốn được rót tinh dịch vào bên trong!”

A……”

Phun ra xong vô cùng thoải mái, dục vọng đã hoàn toàn được giải toả.

“ Âm đạo của chó cái đã được lắp đầy, cảm ơn chủ nhân đã ban thưởng tinh dịch, cảm ơn chủ nhân.”

Chu Bắc Dịch rút ra , trên quy đầu còn lưu lại chất lỏng, dịch nhầy lôi kéo dương vật của hắn không bỏ, càng ngày càng sền sệt.

“Thật là tao, như thế nào cắm đều không đủ.”

Tưởng Tự Trạc nhìn thấy nhiều nước như vậy, có cổ xúc động muốn cắm vào bức cô .

“Tự mình chậm rãi đút vào.”

“Sao không làm thêm lần nữa? Sợ thận hư sao.”

“Cút con mẹ anh đi.”

Hắn kéo quần lên, lấy xì gà từ trong quần túi ra, ngồi ở ghế kéo ngăn kéo ra, tìm được kéo cắt đầu xì gà .

“Hỏi anh chuyện này.”

Tưởng Tự Trạc dùng sức va chạm, nghe Rina kêu rên: “Ngạch sảng, anh nói đi.”

“Có biết học sinh nam nào tên Tang Nại không?”

“Toà trường nhiều học sinh như vậy, tôi làm sao nhớ rõ được.”

“Không khó nhớ , cậu ta hình như không ở tại ký túc xá, là ở tại office building, tại gian phòng ở đỉnh tầng lầu trong văn phòng.”

“Anh hỏi cái này làm cái gì?”

Chu Bắc Dịch cắn xì gà bậc lửa, nhớ tới còn rất khôi hài: “Cậu ta nhận Rina làm chủ nhân.”

“Ha ha ha.” Tưởng Tự Trạc cười lên tiếng, vỗ mông cô: “Nhận em ấy làm chủ nhân? Cái tấm thân nhỏ này thế nào thỏa mãn được nô lệ của em ấy sao.”

“Ah ~ chó cái không phải làm chủ nhân của cậu ta, chó cái chỉ muốn làm nô lệ cho chủ nhân.”

“Nhưng anh nói người nọ, tám phần không phải học sinh mới đúng, có người dạy dỗ liền thích ở trong phòng dưỡng “Sủng vật” của chính mình, nếu cậu ta là nô lệ, chứng minh hẳn là có người là chủ nhân .”

Chu Bắc Dịch híp mắt, trong tiếng nói chuyện , hắn phun ra khói: “Nhưng vẫn rất kỳ quái, anh coi có biện pháp hỏi thăm một chút không, tôi sợ cậu ta sẽ còn tìm gia hỏa này làm chủ nhân.”

Tưởng Tự Trạc lại cười ra tiếng: “Chó cái đang ở dưới thân của tôi, bị lắp đầy bằng dương vật, như thế nào còn ở trước mặt nam nhân khác làm chủ nhân, em ấy thấy nam nhân liền quỳ xuống làm chó cái.”

“Vâng, chó cái vĩnh viễn đều là của chủ nhân!”

Thuốc kích dục đối với cô mạnh đến mức phát hỏa, vẫn luôn làm cô suốt một ngày ở văn phòng , dâm thủy chảy tới mất nước, giọng nói kêu ách, cuối cùng sức lực đều không có.

Thời điểm Hòa Uyên nhìn đến cô, đã là buổi tối, Cô bị đưa về ký túc xá khi đang ngủ, Tưởng Tự Trạc cố ý không cho phép nhúc nhích đến cô , giúp cô có giấc ngủ ngon.

Cả người đều là vị của dâm thủy , có thể nghĩ bọn họ chơi quá mức bao nhiêu, thương tích trên người cũng không ít, lột quần áo ra xem, trên lưng bị quất đánh khủng bố.

Hi Dư ngồi xổm mép giường nhìn: “Kẻ điên, anh còn muốn chạy trốn đi ra ngoài sao?”

“Vô nghĩa, ai không muốn a.”

“308 đi ra ngoài, có thể trở về cứu chúng ta không?”

“Cậu đùa cái gì vậy, người ích kỷ như anh ta sẽ làm sao?”

“Cậu ta mới không ích kỷ, đó là do anh không biết rõ về cậu ta. Cậu ta thực sự là người trọng tình trọng nghĩa.”

Hòa Uyên trợn trắng mắt: “Cũng chỉ có loại ngu ngốc như cậu mới tin anh ta.”

Hắn kéo túm xích sắt trên người đứng dậy, quỳ trên mặt đất, hướng mặt nhìn phía dưới giường.

“Anh tìm cái gì vậy?”

“ Chìa khóa a, tôi nhớ rõ lần trước sau khi mở khóa không phải ném trên mặt đất sao?”

“Đó là chuyện xảy ra trước khi chúng ta chạy trốn , chạy đi rồi khẳng định có người lại đây thu dọn nhà ở, chìa khóa chắc không còn rồi.”

“Mẹ nó.”

“Đợi chút, đó là cái gì vậy.”

Hòa Uyên vươn tay phía dưới giường , móc ra tới một cái khối Rubik.

“Đây là của 308, cậu ta thích nhất là chơi khối Rubik.” Hi Dư nói.

“Mẹ nó –cậu nói cái này là khối Rubik? Nặng như vậy làm sao chơi.” Mơ hồ nhớ tới, lúc trước hắn chính là là cầm cái thứ này đem mình đánh ngất trên mặt đất, đều bò không đứng dậy được, còn để hắn trơ mắt nhìn bọn họ làm tình.

Nghĩ đến đây hắn liền khó chịu, cầm lấy đồ vật hướng đến vách tường quăng đi: “Mẹ nó, tìm chết!”

“Này ——”

Khối Rubik ô vuông rậm rạp rơi đầy đất! Toàn bộ vỡ ra, bắn ra một cái đồ vật, rơi trên mặt đất nhảy lên hai cái, trượt đến trước mặt hai người.

Cúi đầu vừa thấy, đó là một chìa khóa.

“Thứ này hình như vừa rồi ở bên trong khối Rubik.”

Hi Dư muốn nhặt lên lại bị hắn giành trước một bước cầm đi.

“Cửa Đông.”

“Cái gì?”

Hòa Uyên xác nhận không nhìn lầm: “Mặt trên viết là cửa đông, hẳn là chìa khóa của của ở hướng đông .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận