Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Áaaaaaa….”

Dòng máu đỏ tươi bắt đầu trào ra chạy dọc theo cẳng chân, cảm giác các thớ thịt bị xé rách khiến cho cô không cách nào đứng vững được, đôi chân bắt đầu mền ra. Cô đã ngã xuống.

“ Con mẹ nó… ***.!”

Người đàn ông kia buông lỏng cổ cô, hắn biết hắn sẽ không chạy thoát nếu mang theo cả người đến đi cũng không nổi như cô. Hắn quay người. Chạy!

Nối tiếp sau đó, là viên đạn vừa được phóng ra, cảm giác thứ lạnh lẽo kia ghim thẳng vào sống lưng, cơn đau tầng tầng lớp lớp kéo đến, tiếng kêu của hắn như xé lòng.

Rina ngã quỵ trên mặt đất, nhìn người đàn ông như mang theo ánh sáng đời cô đến gần, sự kích động vì vừa trải qua cửa tử khiến cô không ngừng cười tươi, nhưng cũng bởi vết đạn kia, sự đau nhói làm cho nước mắt tuôn ra. Cô cũng không bởi vì viên đạn kia mà hận hắn, vì cô biết hắn bắn cô là muốn cứu cô. Vậy nên giờ cô cố vươn tay ra với gương mặt tươi cười đầy nước mắt, như tỏ lòng cảm kích hắn.

“ Rina !”

308 chạy vọt tới, đem người nàng gắt gao ghim chặt trong ngực, hắn hận không thể khảm cô vào xương cốt chính mình, bảo vệ cô cả đời. Đôi mắt thâm trầm nhìn người đàn ông kia: “ Mày muốn gì ?”

Hắn giơ súng lên, nhắm ngay trán cậu, mỗi chữ đều hết sức gằn ra: “ Buông em ấy ra.”

“ Không … không … không …”

Người trong lồng ngực vội chôn sâu vào cái ôm kia, 308 có chút ngạc nhiên, hẳn là cô sợ chủ nhân bỏ cô lại.

So với việc diễn ra trước mắt, cẳng chân máu thịt lẫn lộn kia quả thật không đáng nhắn đến, cô run sợ vươn tay bám vào ống quần hắn dù chỉ là chút hi vọng nhỏ nhoi cô cũng không muốn bị bỏ lại.

“ Em xin ngài, xin ngài đừng … làm ơn, đừng bỏ em lại …., em van ngài … hức…”

Hắn đem súng cài vào thắt lưng, cong người bế cô lên không tốn chút sức.

“ Mày … mày muốn mang em ấy đi đâu ?”

Hắn không trả lời hắn, quay người nói với tên đứng đằng sau: “ Lôi cậu ra đi cùng đi .”

“ Vâng.”

Cô nép sát vào trong ngực hắn, ngửi thấy hương thơm quen thuộc khiến cho cô cảm thấy rất thoải mái, như một con cún nhỏ dùng đầu cọ vào lồng ngực hắn.

Họ đi vào một căn phòng, cô được hắn đặt nằm trên chiếu tatami, có vẻ nơi này mang phong cách hướng Nhật rất thư giãn.

Chủ nhân ngồi xổm trước mặt cô, cầm chân bị thương của cô đặt trên đầu gối, rồi sau đó không nặng không nhẹ rút đi viên đạn ghim sâu bên trong da thịt.

Rina một tiếng kêu đau cũng không có, cô chỉ bất lực chảy nước mắt hỏi hắn: “ Chủ nhân, ngài thực sự không cần em nữa sao ?”

Nhưng người trước mặt kia vẫn trăm phần như một, khuôn mặt vẫn như vậy, chưa từng để lộ chút cảm xúc gì. Nhìn hắn từ góc độ của cô, mặc dù người đàn ông này trông vẫn oai nghiêm với sống mũi thẳng tắp, vầng trán lộ ra không chút tì vết nhưng đôi mốc trắng bệch khô khốc kia cho thấy hắn phải chịu không ít khổ sở.

“ Làm cách nào mà em đi vào được nơi này.” Hắn rốt cuộc cũng mở miệng, những khớp tay thẳng hàng ấn xuống cằm cô, ngón tay cái của hắn đang lau đi giọt nước mắt trực rơi của cô.

“ Tôi mang em ấy vào đấy.” 308 ngồi ở góc nói: “ Từ khi đi vào khách sạn em ấy liền không bình thường, em ấy bảo ngửi được mùi của anh, anh đúng là nuôi ra một bé cún nha.”

“ Chủ nhân, là em không tốt … là em không nghe lời … em xin lỗi, …” Cả người cô kích động căng cứng, đôi tay run rẩy muốn ôm lấy hắn mà không dám nên chỉ có thể run rẩy giữa không trung.”

Hắn làm lơ chút tâm ý nhớ thương của cô, chỉ chú tâm bôi thuốc cung quanh miệng vết thương.

“ Tôi sẽ đem em trở về, không có mệnh lệnh của tôi, không được ra đây.”

Cô ngoan ngoãn gật đầu: “ Được, tất cả nghe theo sắp cếp của chủ nhân.”

“ Sao cơ?” 308 nhíu mày: “ Anh biết đó là nơi như nào rồi mà vẫn đem em ấy vào đấy một lần nữa? Nhìn lại vết thương trên lưng cô ấy kìa, đều là do những người trong đấy ban cho đấy.”

“ Không biết ngoan ngoãn nghe lời, bị đánh cũng phải thôi.”

Rina bặm lấy môi dưới cố gắng không bật khóc, dùng mu bàn tay quệt đi những giọt nước mắt.

“ Không lẽ anh thật sự nghĩ là em ấy không nghe lời sao? Rina nghe lời ngoan ngoãn như nào, anh so với tôi hẳn là hiểu hơn vài phần, nếu như anh không muốn nô lệ này nữa, ra giá đi, tôi mua!”

Nam nhân nghiêng đầu nhìn người đàn ông mắt xanh.

“ Đừng có si tâm vọng tưởng, người của tôi mà cậu cũng mơ tới à?”

Mặt 308 nháy mát liền trông cực kì khó coi.

“ Con mẹ nó anh nói cái gì cơ?”

Rina vươn hai tay, nhẹ nhàng cầu xin hắn: “ Có thể cho nô lệ một cái ôm không?”

Hắn vẫn cứ lạnh lạnh nhàn lạnh nhàn nhạt như cũ, trong đôi mắt kia không tồn tại bất cứ cảm xúc dư thừa nào, đánh cô cũng được, đá cô cũng không sao, cô thích bị hắn đánh, cũng thích bị hắn thao, nhưng cô không thích ánh mắt kia, lạnh lùng nhìn cô như người xa lạ không quen không biết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận