Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Hức … chủ nhân, xin … xin lỗi … hức … xin lỗi ….”

Cứ như vậy, mà dần mất khống chế khóc nấc lên, 308 đau lòng muốn kèo cô lại an ủi nhưng trong mắt cô chỉ có chủ nhân của mình.

Cô không chịu ăn cơm, tâm tâm niệm niệm chờ chủ nhân ở cách đó không xađang gọi điện thoại , Rina liền kéo một cái chân bị thương bò đến bên cạnh hắn quỳ xuống, ngóng nhìn bóng dáng cao lớn của nam nhân, trong ánh mắt lưu luyến vô cùng, gấp không chờ nổi muốn vươn tay ôm eo hắn.

Hắn gọi điện thoại nói không phải là tiếng Trung, cũng không phải là tiếng Nhật, nhưng vẫn có thể nghe được hắn đang vội .

Sau khi cúp điện thoại, hắn quay đầu hỏi: “Không ăn?”

Rina lắc đầu: “Chủ nhân, chủ nhân.”

Giống như mèo con đang làm nũng, có thể nghe được trong giọng nói của cô có bao nhiêu yêu thích, 308 ghen ghét đến muốn phát điên, lại chỉ nhìn thấy hắn cũng không để tâm lắm.

“Tôi đưa em trở về, nếu em lại tự tiện chạy ra ngoài, tôi sẽ tự mình động thủ thu thập em.”

Nam nhân rũ mắt, hàng mi dày để lại một cái bóng dưới mắt, Rina cúi người hướng hắn dập đầu: “Vâng…. thưa chủ nhân.”

Tay hắn nắm chặt eo cô, đem người ôm lên, vào trong phòng ngủ thay cho cô áo sơ mi to rộng của hắn và quần đùi, thân hình nhỏ bé mặc áo của hắn trông rất buồn cười. Nhìn thấy bọn họ đi ra ngoài, một người thanh niên tự xưng là trợ lý đi tới trước mặt 308, cho hắn một số tiền.

“Có ý gì?”

“Chính là ý của tiên sinh, mong ngài tránh xa cô ấy ra, đừng đến gần cô ấy.”

Hắn bật cười, khóe miệng run rẩy: “Chút tiền này cũng muốn tống cổ tôi à.”

Người kia đẩy ra vài sấp tiền nhân dân tệ trên mặt, phía dưới toàn bộ đều là đôla.

Hắn nhịn cười: “Tôi nói là không đủ để tống cổ chúng tôi.”

Hắn vẫn nhận lấy, đỡ vách tường, khập khiễng đứng dậy, dùng tiền trong tay như quạt giấy, phẩy phẩy vài cái: “Nói cho vị kia, nhớ thương em ấy không chỉ có một mình tôi, tiểu nô lệ có bao nhiêu người thích, đến lúc đó anh ta cũng đừng hối hận.”

Hắn về tới trong phòng, sương trắng tản ra biến mất, Hòa Uyên mơ màng hồ đồ từ trên mặt đất bò dậy, đỡ đầu hỏi.

“Rina đâu?”

“Đều đã tỉnh.” 308 đá Hi Dư cùng Tang Nại sớm đã tỉnh trên mặt đất : “Em ấy bị chủ nhân mình mang đi, nếu không nhanh lên, có thể anh ta lại muốn đem em ấy đưa về trường học.”

“Cậu nói cái gì?”

Rina bất an quỳ gối trong xe, ở dưới chân hắn, giống chó con, dùng đầu không ngừng cọ hắn ống quần mong đạt được thương hại.

“Đi ra ngoài mới mấy tháng, em giống như trở nên càng dính người.” Nam nhân đã mở miệng, vuốt ve mái tóc đẹp của cô.

“Bởi vì, rất nhớ chủ nhân, thật sự rất nhớ nha.”

“Ở trong trường học đã học được cái gì?”

“Thâm hầu, bây giờ nô lệ có thể hầu hạ chủ nhân sao?”

Ánh mắt cô chờ mong nhìn hắn,lòng bàn tay nam nhân hàng năm cầm súng thô ráp, cọ xát khuôn mặt bóng loáng tinh tế, nghe cô thỉnh cầu.

Cô đem vật giữa háng hắn coi như trân bảo, thật cẩn thận mà cởi bỏ quần, giải phóng ra vật thể lớn của hắn, gân xanh nổi hằn lên trên lớp da lỏa lồ, cô quen thuộc mỗi một nơi, dùng tay nhỏ loát động bên ngoài, xúc cảm ở lòng bàn tay làm cho gân xanh càng nổi càng nhiều, vật lớn màu tím đậm bị cô đưa vào trong miệng.

Cô gấp không chờ nổi muốn hắn tới xem kết quả học tập của mình, cô cũng không phải vô dụng như vậy, khi thâm hầu phát ra tiếng buồn nôn, là điểm yếu từ trước đến nay của hắn, nhưng lần đầu tiên làm cho hắn lại không phát ra âm thanh.

Trên dưới loát động, trở thành món đồ chơi của hắn, đầu lưỡi lặp lại triền miên, quy đầu cắm vào yết hầu nuốt xuống kẹp chặt, lặp đi lặp lại đem vật thể làm cho cứng lên, cắm vào nơi sâu nhất, yết hầu ôm lấy dương vật, khoang miệng ướt át, sẽ không có một người nam nhân chịu đựng được hầu hạ như thế này.

Kỹ thuật khẩu giao của cô không còn nghi ngờ gì nữa là nhất đẳng.

Tiếng nước bọt hỗn hợp từ dương vật tư tư rung động, bàn tay của hắn áp trên đầu cô, mơ ước vuốt ve, Rina vui vẻ càng thêm ra sức, hô hấp quen thuộc hương vị dương vật trong miệng.

Ăn thực ngon, thực thích.

Hắn ôn nhu lau nước mắt trên đuôi mắt cô, vuốt ve cần cổ căng phồng lên.

“Rất tuyệt.”

Nhất thời khích lệ có thể sai khiến cô càng ra sức, chó nhỏ chỉ muốn chủ nhân sủng ái, lập tức có thể vượt lửa quá sông làm ra hết thảy lấy lòng hắn.

Hắn dạy dỗ thành công, tiểu cẩu nghe lời, làm tâm tình hắn khó được cũng tốt hơn rất nhiều.

“Tiên sinh.” Trợ lý lái xe phía trước cẩn thận mở miệng: “Có người ở theo dõi chúng ta.”

“Cắt đuôi bọn họ đi.”

“Đã cắt ba giao lộ, đối phương giống như là muốn gây chuyện.”

Từ trước mặt nhìn lại, còn ở kẹt xe, hắn thay đổi con đường khác, lại vừa lúc đi vào ngõ nhỏ, xe xông vào một cái ngõ nhỏ, đường nhỏ làm xe không ngừng ma sát với vách tường, nhưng xe phía sau cũng xông vào, đâm phải góc thùng rác, nhằm vào phía cửa ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận