Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thật sự mong chờ bị chủ nhân dạy dỗ, bị chủ nhân đánh đập, vuốt ve, tất cả những điều ấy đều làm cô cảm thấy có thêm hi vọng.

“Anh ta là chủ nhân của em.”

Tang Nại đến gần, ngồi xổm xuống trước mặt cô, Rina đang quỳ nghe tiếng liền ngẩng đầu nhìn cậu.

“Ừm”

“Dường như em rất trung thành với anh ta.”

“Ngài ấy là chủ nhân của tôi.”

“Tôi cũng muốn trở thành nô lệ của em.”

Rina quay đầu lại, lúc nãy ở trên xe, cậu nói hai người là bạn học của nhau, cô cho rằng cậu nói nhận mình làm chủ nhân chỉ là lời nói đùa mà thôi.

“Nhưng mà hiện tại không phải là thời điểm thích hợp.”Cậu cười rộ lên, gương mặt tròn mũn mĩn căn lên, nhìn qua vừa ngây thơ vừa mềm yếu, thêm cả cái mái bằng trông thật ngốc: “Tôi cũng có thể giống như em luôn luôn trung thành với chủ nhân của mình, vì vậy mục đích của tôi là bảo vệ em thật tốt, cũng không muốn em đi theo tên đàn ông này.”

“Đang nói chuyện gì thế?”

Người đàn ông đi tới phía sau Rina, cúi đầu nhìn Nại, hắn cảm nhận được sự cảnh giác trong đôi mắt của cậu ta.

“Tôi đang hỏi cô ấy có thích anh hay không?”

“Có thể nói với tôi, anh là người nào không? Vì sao trên xe của anh lại dùng bảng số của Viễn Đằng .”

“Viễn Đằng trong lời nói của cậu vào hai năm trước đã bị thay thế rồi, ông ta đã sớm không còn tồn tại nữa, bây giờ là người là của tôi.

“Thì ra là như thế!” Không biết đã hiểu hay chỉ đang giả vờ hiểu: “Vậy người cha quá cố của tôi có quan hệ gì với anh không?”

Tông Chính nhìn cậu bằng ánh mắt đơn thuần ẩn giấu suy tư rồi tặng cho cậu một nụ cười lãnh đạm.

“Không có.”

“Vậy à!”

“Mẹ của cậu vẫn luôn tìm kiếm cậu, tiện đây tôi đưa cậu trở về.”

“Mẹ của tôi là người thừa kế của nguyên võ đạo, anh định mang tôi về chắc đang nghĩ có thể lấy được lợi ích từ chỗ của bà ấy đúng không?”

Điện thoại trên tay người đàn ông đổ chuông, anh ta cũng không đáp lại câu hỏi vừa rồi chỉ nhìn lại một cái thật sâu rồi nhận cuộc gọi, bước chân đi đến đình viện ở gần đó.

“Chủ nhân của em trông không giống là người tốt đâu.”

“Anh ấy là chủ nhân của tôi, mặc kệ là tốt hay là xấu, tôi đều tình nguyện đi bên cạnh anh ấy.”

“Này, chủ nhân.” Cậu lặng lẽ cuối xuống, kề sát mặt cô khẽ kêu, híp đôi mắt lại nở một nụ cười đắc ý: “Tôi lén nói cho em nghe một bí mật nhé, tôi đã sớm biết tin cha mất và mẹ đang tìm tôi, hai năm trước tôi tự mình chạy trốn khỏi nhà cũng không có ý định trở về nữa.”

“Nhưng vì dọc đường có thể ở bên cạnh em nên cuộc trao đổi này cũng rất đáng giá.”

Rina kinh ngạc há mồm: “Cậu, cậu không sợ tôi nói lại với chủ nhân sao?”

“Em chính là chủ nhân của tôi, vận mệnh của tôi nằm trong tay em.”

“Rina.” Chủ nhân đứng ở phía sau kêu cô.

“Vâng!”

“Bò vào đây.”

“Vâng.”

Cô xoay người, bắt đầu bò vào trong, trên người mặc một bộ quần áo của nam, tay áo dài rơi trên sàn nhà, toàn bộ cơ thể đều được che kín.

Tang Nại ngồi trên mặt đất, nhìn hoa sen lung lay trong hồ nước ở đình viện, không lâu sau, qua khe cửa cậu nghe được khóc lóc cùng tiếng đánh đập vọng ra.

Nghe ra được một tiếng hự thật khẽ, không dám lớn tiếng, đại khái là roi mây, là thanh âm va chạm dừng trên thân thể nhỏ bé, có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng cô trung thành quỳ gối trước mặt chủ nhận vừa chịu từng đòn đau đớn vừa nói lời cảm tạ.

Cõi lòng đau rát mi mắt nhíu càng chặt, cậu không thể kiềm chế được, muốn xông vào trong cứu cô ra, những ngón tay đặt trên đầu gối đều run rẩy.

“Ô a, a a, ô, ô chủ nhân.”

Tiếng khóc mền mại vang ra lan tận vào đại não, cậu bỗng nhiên cảm thấy đầu mình vô cùng đau đớn, tay ôm chặt lấy đầu mình cưỡng ép bản thân không được đi cứu cô ấy.

Roi mây dừng lại bên cạnh chân của người đàn ông, hắn ngắm nhìn con người nhỏ bé trên mặt đất khóc đến không còn sức lực, bả vai không ngừng run rẩy đang quỳ xuống nâng mông lên cao, chạm vào làn da với những vết trầy xướt chằng chịt, thịt cũng bị bong ra bên ngoài.

Tông Chính ném cây roi đầy máu đi, giọng thờ ơ hỏi:

“Hôm nay người bị đánh bị thương kia, em thích cậu ta?”

“Không, a, không, em chỉ, thích chủ nhân, chỉ thích chủ nhân thôi.”

“Em biết thích có nghĩa là cái gì không?”

Cô thành thật mà lắc đầu: “Không biết, không, không biết.”

“Vậy em có hiểu thế nào là yêu không?”

Rina khó khăn hít hít cái mũi, cô cũng không biết: “Không hiểu, không hiểu, cầu xin chủ nhân dạy cho em.”

“Tôi không có cách nào dạy cho em.”

Người đàn ông uốn gối ngồi xổm trước mặt cô, nước mắt lăn dài trên gương mặt, cô ngước lên nhìn hắn: “Em có thể, có thể yêu chủ nhân?”

“Em không hiểu yêu là cái gì thì em yêu tôi bằng cách nào đây?” Hắn dùng lòng bàn tay lau đi đuôi mắt đẫm nước, Rina không ngừng khụt khịt mũi, cô ngậm lấy ngón tay trỏ của anh, đặt nó trong miệng mình liếng mút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận