Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

308 nắm lấy tay cậu ta, dùng sức kéo cậu ta lên.

Xe tắy máy, thuyền bắt đầu lắc lư, Hòa Uyên che chắn miệng vết thương ở cánh tay, xé ống tay áo thun rách nát trên người xuống, chỉ chỉ cầu thang ở phía dưới.

Bọn họ nhẹ nhàng đi xuống lầu đầy ăn ý, trốn vào khoang điều khiển ở phía sau nhà bế của kho hàng.

“Hô, dọa chết tôi mất, chúng ta có thể ở trên con thuyền này mang Rina đi sao? Nơi này hình như không có ca nô đâu.”

“Ở trên thuyền cậu làm sao mang người đi được, hoặc là cậu muốn để anh ta cầm súng bắn chết! Chúng chờ đến khi thuyền dừng lại.”

308 la lên một tiếng: “Có người”

Bọn họ nhanh chóng ngồi xổm xuống, Hòa Uyên lặng lẽ mở cửa nhà bếp ra, tạo thành một khe hở, nghe được giọng nói của Tang Nại.

“Tất cả rượu ở đây đều có thể uống hả?”

“Có thể.”

Trợ lý đem máy tính đưa cho Tông Chính, hắn ngồi ở sô pha xử lý công việc, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.

“Wao, có rất nhiều loại rượu, anh cũng thích uống rượu hả?” Tay Tang Nại lướt qua từng chai rượu, tìm kiếm loại rượu trái cây mình muốn uống.

Càng đi về phía sau nhà bếp, các loại rượu càng đa dạng, những loại không chứa cồn đều đặt ở tít phía dưới.

Nhìn đến cánh cửa mở ra một khe hở, cậu tò mò đi đến đẩy ra, nhìn qua một lượt.

Kết quả lại nhìn thấy ba tên trộm đang ngồi xổm ở đó ra sức hướng đến cậu làm dấu tay yên lặng.

Tang Nại kinh ngạc đến mức hai mắt trừng lớn đến nỗi mi mắt muốn rách ra.

Cậu cứng nhắc quay đầu lại xoay người bước đi, tùy tiện cầm một chai rượu lên: “Chai này nhìn cũng không tệ lắm nha!”

Hi Dư hoảng hốt đóng cửa lại, tay không nhịn được mà vỗ vỗ lên ngực thở gấp gáp.

Chai rượu kia là loại rượu rất mạnh, cậu ta mới chỉ uống được hai ly đã nằm lăn ra ghế ngủ mê man, mũi rên hừ hừ, trên tay vẫn còn đang cầm ly rượu, đầu nghiêng sang một bên, khóe miệng còn dinh dính nước miếng, ngủ say như chết.

Tông Chính kết thúc cuộc gọi trên tay, đưa mắt nhìn tên nhóc bên cạnh: “Đem nó vào phòng nghỉ ngơi đi.”

“Được!”

Rina mặc chiếc áo sơ mi của hắn, trên cổ đeo một vòng xích sắt màu đỏ, miệng ngậm lấy dây xích đang bước từ trên lầu xuống.

Cô tựa vào một bên chân của anhTông Chính, thả xích sắt tới cạnh chân hắn, ngồi yên lặng không hề cử động, ngoan ngoãn chờ đợi hắn làm việc.

Thời gian như trở về lúc trước, cô cũng thường hay chờ đợi chủ nhân xử lý công việc như vậy, hắn làm việc mất bao lâu cô sẽ quỳ bằng ấy thời gian, đôi khi hắn sẽ yên lặng vuốt ve đầu cô như để thể hiện sự khen ngợi.

Rina vô cùng mong chờ được chủ nhân vuốt ve, hoặc là thưởng cho cô ăn gậy thịt hoặc có thể ở thời điểm và nơi ở thích hợp sẽ để cô dẩu mông lên để hắn tiến vào.

Chủ nhân một tay lướt điện thoại, tay còn lại dừng trên đỉnh đầu cô, đến lúc nhàm chán sẽ xem cô như vật yêu thích, xoa xoa đầu tóc, sau đó duỗi chân ra trước mặt cô.

Cô hiểu được hắn muốn biểu thị điều gì liền cuối đầu liếm lớp da giày màu đen bóng sau đó cẩn thận dùng miệng cởi giày cùng vớ ra, đưa lưới tới liếm láp những ngón chân, đầu lưỡi linh hoạt đảo quanh những khe hở, liếm mút không ngừng.

Cô chậm chậm nuốt lớp nước bọt bám trên những ngón chân cảm nhận được mùi hương sữa tắm thật dễ ngửi.

Tông chính rũ mắt, những ngón chân cố tình kẹp chạy lấy đầu lưỡi cô kéo ra ngoài.

Tắt điện thoại đi, anh cầm lấy ly thủy tinh trên bàn đưa đến bên miệng.

Rina ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngưỡng mộ, hầu kết không ngừng di động, khoảnh khắc nước rượu lành lạnh chảy xuống cổ họng hắn, cô cũng không nhịn được nuốt nướt miếng, mắt chắm chú nhìn ngắm đôi môi ướt át còn ánh lên ánh nước.

Khát quá đi, rất muốn được uống.

“Sao lại không làm tiếp?” Tông Chính buông ly rượu trong tay xuống.

“Vâng …”

Đầu lưỡi cô vội vàng chuyển động, mỗi đầu ngón chân đều liếm qua một lần, mỗi cái đều phủ đẩy nước bọt óng ánh.

Đã quỳ gối ở đây được 3 tiếng đồng hồ.

Những ngón chân đã được cô liếm qua không biết bao nhiêu lần, hắncũng lần nữa kết thúc một cuộc gọi dài, véo véo khóe mắt đầy mệt mỏi lại túm lấy tóc của cô nhấc đầu đặt vào giữa hai chân.

“Thưởng cho em.”

“Cảm ơn chủ nhân.”

Rina vô cùng trông đợi quỳ thẳng lên, dùng miệng cởi quần ra, ngậm lấy quy đầu, hai tay chống lên sàn nhà, đôi mắt ngước về phía hắn hiện lên vẻ chờ đợi được rót đầy chất lỏng.

Rượu uống vào trở thành nước tiểu, nhiệt tình chảy vào trong khoang miệng của cô hòa hợp cùng với âm thanh nuốt xuống của cô phát ra từ cổ họng, uống hết toàn bộ. Đây từng là điều mà cô cố gắng thực hiện để được chủ nhân thưởng, bây giờ cô có thể dễ dàng uống hết, tình nguyện bị đánh tát— qua đi cô sẽ nhận được khoang dung.

“A, uống rất ngon, cảm ơn chủ nhân, cảm ơn chủ nhân!” Cô rữa quy đầu thật sạch sẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận