Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Uống nước tiểu lại có thể vui vẻ như thế, trong âm thanh tồn tại bao nhiêu hưng phấn, người nghe thấy lại cảm thấy có bấy nhiêu khó chịu, ở trong kho hàng Hòa Uyên có thể nghe hết toàn bộ.

“Anh làm sao vậy?”

“Cảm thấy khó chịu.” Hòa Uyên vòng tay ôm lấy chính mình vùi đầu vào giữa hai đầu gối, nhìn y hết một con chó bị bỏ rơi, vừa đáng thương vừa buồn cười.

308 cảm thấy nếu Rina nói chuyện với hắn như vậy, hắn nhất định sẽ ngay lập tức cười vui vẻ với cô sau đó ôm cô cọ qua cọt lại.

“Tôi nói cậu dù có thích 4405 cũng làm sao dám so cùng với chủ nhân cô ấy? Còn chưa bắt đầu thì đã thua luôn rồi.”

“Cút ra chỗ khác, tôi không muốn nghe mấy lời này!”

Cùng là người đơn phương yêu thầm Hi Dư cũng cảm thấy đồng tình với hắn.

Vừa từ máy bay xuống, Tưởng Tự Trạc thấy nam nhân đứng trước gương làm gì đó.

“ Chu Bắc Dịch, anh làm gì vậy?”

Quay người liền thấy hắn, trên thân mang theo những lông tóc màu đen, nhịn không được run rẩy nói: “ Từ đâu mà lắm tóc thế này ?”

Hắn chỉ là muốn trêu chọc một chút: “ Như vậy trông không giống người Nhật Bản đâu.”

Nói xong chỉ tóc của cậu: “ Lúc anh ngủ trên máy bay, tôi cắt xuống đấy.”

“ Mẹ nó, sao anh dám làm vậy.” Hắn che tóc lại, nhấc chân hướng đến trên đùi Chu Bắc Dịch muốn đá đến.

Chu Bắc Dịch nghiêng người né, tiện vuốt luôn mấy sợi tóc vứt đi, sờ tùi hỏi: “ Có được hút thuốc không?”

“ Ai mà biết, ở sân bay chắc là không được.”

“ Bọn họ đến chưa?”

“ Để tôi xem nào.”

Tưởng Tự Trạc lấy điện thoại từ trong balo ra, khởi động máy.

“ Họ còn chưa tới cảng nữa, chúng ta đi trước đi.”

Chu Bắc Dịch đút tay vào túi, tiêu sái bước nhanh, mặt nhìn chằm chằm con đường trước mặt, hỏi: “ Sau khi tìm được Rina, thì chúng ta nên làm gì tiếp theo?”

“ Ý gì đấy?”

Chu Bắc Dịch phụt cười: “ Anh đến nơi này không chỉ tìm em trai và mấy học sinh chạy trốn kia, anh dám nói anh không có tâm tư riếng.”

“ Nói như thế, chẳng lẽ anh không có?”

“ Tôi chưa từng nói là không có.”

Tưởng Tự Trach đờ người: “ Anh nói không sai, đúng là tôi có chút tâm tư, nhưng làm sao có thể đoạt đồ của chủ nhân em ấy, vấn đề như thế, anh có ý kiến gì hay không?”

“ Cướp em ấy về, trực tiếp huấn luyện em ấy thành chó cái của chúng ta không phải là được rồi sao?”

Tưởng Tự Trạc không trả lời.

Nhưng đây đúng là biện pháp tốt, chủ nhân của cô ấy có thể thuần phục cô ấy, bọn họ đương nhiên cũng có thể.

“ Mấu chốt là tôi còn có em trai, việc này khó giải quyết.”

Thời điểm đến cảng, nhìn trực thăng đỗ bên cạnh. Xung quanh tụ tập không ít người đang bàn tán chiếc trực thăng này là của ai.

Hai thân hình cao lớn của họ đứng bên hàng rào, như hạc trong bầy gà.

Chu Bắc Dịch mua kính viễn vọng trong cửa hàng lưu niệm, hướng mắt nhìn ra biển.

“ Có nhìn thấy gì không?”

“ Thấy được một du thuyền tư nhân, hẳn là nó.”

“ Đi thuê một chiếc xe trước đi “

Hai người đợi mãi ở cảng biển, rốt cục cũng đợi được chiếc du thuyền đỗ vào bờ, từ kính viễn vọng nhìn ra thấy có một nam nhân mặc áo khoá đen, dùng quần áo để che đồ vật trong tay. Kia hẳn chính là Rina, phía sau còn có Tang Nại.

Chu Bắc Dịch nhăn mày.

“ Người đi phía sau chủ nhân của em ấy là ai?”

“ Chính là người trước kia tôi kể cho anh, muốn nhận Rina làm chủ nhân, hẳn là không phải học sinh trong trường.”

“ Đợi chút, bọn đều đi xuống từ cửa khoang, thế Hoà Uyên đâu?” Tưởng Tự Trạc lấy kính viễn vọng nhìn qua, thật sự không thấy.

Chu Bắc Dịch cũng ngạc nhiên, nhìn lại định vị

“ Lái xe đến vị trí chỉ định đi, nhanh lên.”

“ Thế còn Hoà Uyên đang ở đâu?”

“ Có trời mới biết.”

Tưởng Tự Trạc bị hắn túm lên xe, nhìn ra bên ngoài nhưng vẫn không thấy bóng dáng Hoà Uyên.

Mà người lại từ trong khoang thuyền chui ra, cảnh giác ngó xung quanh, mọi người đều đã đi hết cả rồi mới dám trộm từ kho hàng bên trong bò ra.

“ Chúng ta gắn máy định bị trên màn hình ở xe, nên hiện tại căn bản không biết họ muốn đi đâu.” Hi Dư gãi đầu nói.

308 tìm xung quang bộ bàn ghế ăn.

“ Tìm cái gì thế?” Hoà Uyên đi qua hỏi.

“ Tang Nại chắc chắn sẽ để lại đầu mối cho chúng ta.”

“ Cậu tin cậu ta sao? Đầu bị đập vào đâu à?”

Vừa dứt lời, hắn liền tìm được: “ Ở đây.”

Ở mảnh vải màu trắng cạnh bình rượu có viết: Võ đạo Liễu Nguyên.

Hi Dư ở sau lưng Hoà Uyên đọc được liền cười ha hả: “ Đầu cậu ta bị lừa đạp rồi à, anh chắc chắn là bị hố rồi.”

“ Phắn ra chỗ khác.”

Ba người ra khỏi khoang thuyền thì vừa lúc nghe được tiếng động cơ trực thăng ầm ầm bay đi.

Không thể không nói đi theo 308, hắn lanh lợi như vậy kể cả không biết tiếng Nhật, cũng có thể trong đám người tìm được người đồng hương, thậm chí da mặt dày đi nhờ xe họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận