Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Bắc Dịch để ý thấy đồng hồ điểm 12 giờ khuya, hỏi Tang Nại ở bên cạnh: “ Cậu đem du thuyền của nhà trộm đi sao?”

“ Sao lại gọi là trộm, đều là người một nhà sao lại trộm, chỉ mượn dùng chút thôi mà.”

“ Vậy sao? Vừa rồi ở trên xe cũng đâu thấy cậu nói như vậy nha.”

Cậu đã nói: Tôi căn bản chẳng còn cái gọi là gia đình.

Tang Nại: “ Đây cái mà người ta gọi là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.”

Hắn đóng cửa du thuyền lại: “ Được rồi, lên thuyền đi, tôi sẽ đi khởi động.”

“ Nhìn không ra nha, tiểu tử mới 18 tuổi mà biết lái du thuyền này nha?”

“ Nói vậy là quá khinh thường tôi nha, Chu lão sư.”

“ Tôi không phải lão sư của cậu, tiểu tử.”

“ Bọn họ đều gọi anh như vậy, tôi gọi hai tiếng thì sao chứ.”

Hoà Uyên đến sau lưng Rina, cô bám lan can bước xuống, quay đầu nói với hắn: “ Tôi có thể …”

“ Hoà Uyên!” 308 kêu tên hắn.

“ Sao vậy?” Hắn hai tay đúc túi quay lại, 308 chỉ xuống phía dưới, vẻ mặt thâm ý: “ Lại đây một chút, cho anh xem thứ tốt.”

Hắn quay đầu nói với Rina: “ Lại đây!”

“ Tôi không thể cứ đứng ở đây sao?”

“ Cũng được nhưng đừng có chạy loạn.”

“ Được.”

308 mở cửa tầng hai, phát hiện bên trong toàn là súng với đạn dược.

“ Mẹ nó, nhiều như vậy, nhà cậu ta làm tổ chức phi pháp à?”

“ Ai biết được, nhưng tôi đều đã xem qua, tất cả các súng đều dùng tốt.” 308 cầm lấy một cây, thay băng đạn vào.

Trông hắn thuần thục như vậy, Hoà Uyên cũng phải cảm thán một tiếng: “ Nhà anh cũng là tổ chức phi pháp sao?”

“ Khi còn nhỏ đi với ông nội có chơi qua.”

Bên ngoài bỗng dưng truyền đến tiếng gầm của Hi Dư với Tưởng Tự Trạc.

Hai người vội buông đồ chạy ra, bọn họ vừa chạy đến boong tàu thì thấy Chu Bắc Dịch trực tiếp nhảy xuống biển.

“ Rina!” Tưởng Tự Trạc. và Hi Dư hét ầm dưới biển.

“ Có chuyện gì ở đây thế này?” Hoà Uyên thấy có điềm xấu.

308 bước đến lan can quan sát tình hình, nhìn đến bóng người trong nước vội nói.

“ Mẹ nó, Rina nhảy xuống biển rồi.”

308 nói xong cũng vội cởi quần áo rồi cũng lao xuống biển.

Hoà Uyên nhìn người phía dưới, bật ra câu chửi tục, nói xong cũng vội nhảy xuống.

Tang Nại ở trong phòng điều khiển khởi động du thuyền, nghe được thanh âm của bọn họ, rống ra ngoài hỏi: “ Các nngười làm cái gì vậy? Thuyền đã khởi động xong rồi.”

Trong rừng cây truyền đến tiếng súng vang.

Tưởng Tự Trạc hốt hoảng quay đầu, đám người đuổi giết bọn họ đến rồi.

“ Con mẹ nó.”

“ Nhanh quay về thuyền!” Hi Dư thúc giục nói.

Hắn chạy tới, với lan can nhanh chóng chèo lên thuyền, vào khoang điều khiển thấy Tang Nại cũng vừa lúc chạy ra ngoài: “ Phát sinh chuyện gì?”

“ Tình huống không ổn lắm, Rina nhảy xuống biển, những người đuổi giết chúng ta cũng chạy tới nơi rồi, chỗ này có cano không, ở đâu?”

Cậu vội đáp: “ Chắc hẳn là có, tìm xung quanh đi. Tôi đi với cậu.”

Rina biết bơi chỉ là cô không nghĩ tới dưới nước lại lạnh như vậy, trong lúc nhất thời không còn không khí, tứ chị gần như cứng lại, cô trồi đầu lên khỏi mặt nước, lông mi dính đầy bọt nước, cũng nhìn thấy Chu Bắc Dịch hướng phía cô bơi đến, đằng sau còn có 308 với Hoà Uyên.

Rina hít một hơi rồi tiếp thục lặn xuống.

“ Rina!” Hoà Uyên bị sặc một ngụm nước lớn gào lên: “ Em con mẹ nó đang làm cái gì? Nổi lên ngay cho gia, con mẹ nó em là thiếu đánh phải không, ai cho em nhảy xuống biển? Aiii ..”

Hắn điên rồi, sao hiện tại hắn lại có suy nghĩ muốn ôm cô cùng lăn lộn!

“ Mẹ nó, ra đây nhanh không?”

Chu Bắc Dịch thấy thế cũng lặn xuống, nhưng ở dưới nước mắt hắn hoàn toàn không thể mở ra.

Lại sặc một ngụm nước lớn, chật vật trồi lên.

Tiếng súng phía sau càng ngày càng nhiều, tựa hồ như đã phát hiện ra bọn họ, hướng xuống biển mà bắn.

308 nhìn những người trên bờ.

“ Không đúng, những người đó không phải kẻ đuổi giết chúng ta, nhìn không giống.”

“ Là chủ nhân của em ấy.”

Trên mặt biển đã không còn bóng dáng của cô, 308 bóp mũi lặn xuống, mở mắt thì thân có người hướng bờ bên kia bơi tới, hắn liền bám sát theo.

Sóng biển ban đêm rất lớn, Hoà Uyên bị dòng nước này làm cho lạnh thấu, ho khan sặc sụa, Chu Bắc Dịch kéo hắn lên: “ Đừng lặn nữa, không chịu được nữa, lên du thuyền chắn một chút.”

“ Đi ra, tôi muốn tìm Rina! Cái .. “

Càng đến gần bờ, tiếng súng càng lớn, Rina trồi lên khỏi mặt nước, bắt đầu ho khan. Cô mơ hồ nhìn thấy bóng người quen thuộc, đó là chủ nhân của nàng. Gắng sức leo lên bờ cát, cả người run lập cập, nghiêng ngả chạy về phía hắn.

“ Chủ nhân … chủ nhân.”

Tông Chính nắm trong tay khẩu súng lục màu đen, khuôn mặt lạnh đến doạ người, hắn giơ súng, nhắm thẳng vào đầu cô. Rina run rẩy dừng bước chân, hai cánh môi bị siết đến trắng bệch.

Ánh trăng sáng chiếu lên mặt biển, những giọt nước đang nhỏ từ trên người cô xuống đất, so với mặt biển kia thì thoáng có sự tang thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận