Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Chủ nhân.”

“ Tôi còn tưởng em sẽ không trở lại.”

Cô khó khăn nuốt nước miếng, kinh hoàng lắc đầu, mái tóc bết nước từng tảng rũ xuống.

“ Đề phòng lần sau, chân trái của em hẳn là không dùng tới nữa.”

“ Chủ nhân, đừng mà, nô lệ sẽ không chạy trốn nữa.”

Hắn đè thấp mí mắt nhìn cô.

“ Rina!” 308 toàn thân ướt sũng chạy lên, gào thét tên cô chạy như bay đến.

Có tiếng vang lớn, nhưng cơn đau đoán trước kia không hề tới, viên đạn ghim vào 308 đang ngã nhào trên mặt đất, rồi mùi máu tươi bao trùm hết thảy.

“ Hực ..” 308 nhắm mắt, khó khăn hô hấp.

Rina sờ đến sau lưng của hắn là một mảng ướt đẫm.

“ Mẹ kiếp.” Hắn dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn cô, thốt ra những lời nói từ sâu trong lòng: “ Rina, tôi rất yêu em, tôi có thể chết vì em, thật sự đấy, tôi yêu em, yêu em.”

“ Đừng, đừng nói chuyện nữa.” Cô sợ hãi, nước mắt vỡ oà cầu hắn.

Nghe thấy đạn một lần nữa được bắn đến, hắn cũng đã không đứng lên nổi.

“ Đừng cử động, em có thể lấy thi thể của tôi để tránh đạn, có chết tôi cũng bảo vệ em.”

“ Mẹ nó, ông đây giết chết mày.”

Hoà Uyên từ trên mặt biển xông đến, bộ dáng giữ tợn, trong tay cầm khẩu súng máy, nã đạn.

Tang Nại điều khiển ca nô phóng đến.

Tông Chính nhíu mày, tức giận đến nổi gân xanh trên trán, người yểm trợ vội vàng kéo hắn lui về phía sau. Hắn nhìn thân thể Rina bị đè ở phía dưới 308, nhỏ giọng mắng.

Đạn đã bắn hết ,Hòa Uyên ném vũ khí trong tay nhảy xuống cano chạy đến bên bọn họ.

“ Rina.”

Bước chân bỗng nhiên khựng lại, hắn thấy vết đạn sau lưng 308 đang không ngừng chảy máu.

“ Mẹ nó “

Ở đây không thích hợp lắm, cẩn thận đỡ hắn đứng dậy, Tang Nại dừng cano nói: “ Trước hết đem về du thuyền đã, trên du thuyền có phòng y tế.”

Rina được Hoà Uyên đỡ đứng dậy, lại xoay người đỡ lưng 308, cánh tay hắn rủ xuống, căn bản không có chút sức nào.

Hi Dư cũng đến kéo bọn họ lên, đem 308 đặt ở trên giường, Tưởng Tự Trạc mang bao tay cao su, tìm được các công cụ.

Nhưng thời khắc nhìn thấy vết thương, Tưởng Tự Trạc căn bản không thể xuống tay.

Viên đạn ghim vào quá sâu, huống hồ đấy là vị trí nguy hiểm, một chút vô ý thì máu trào ra rất nhiều, với y thuật của hắn không thể lấy viên đạn này ra.

“ Không được rồi.”

Hi Dư khó có thể tin nhìn về phía hắn: “Cái gì?”

“Không được chính là không được, tôi không lấy ra được, cho dù đi bệnh viện chỉ sợ cũng lấy không ra được.”

“Ngạch……” 308 phát ra thống khổ tiếng rên rỉ, tứ chi cứng đờ nhúc nhích không được: “Rina.”

Cô cả người ướt át đứng ở nơi đó, nắm lấy tay hắn, khóc thút thít, bả vai run rẩy không cách nào dừng được , vuốt nước mắt: “Em, em chỉ là muốn, muốncùng chủ nhân trở về, còn lại để cho các anh có thể đi, ô, em không, không nghĩ tới, sẽ như vậy.”

308 nắm lấy tay nhỏ của cô, thanh âm không chút sức lực nói: “Tôi biết, không trách em, sau này cũng đừng cùng em chủ nhân đi, chúng tôi cũng có thể bảo hộ em thực tốt.”

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi.”

“Đã nói là không sao.” Hắn nặn ra một nụ cười trắng bệch giống như người chết.

Chu Bắc Dịch ở cửa chờ, nhìn thấy Tưởng Tự Trạc ra tới.

“Tình huống của cậu ta thế nào?”

Thấy hắn lắc đầu.

Trầm mặc trong chốc lát, mới nói nói.

“Không được, chuẩn bị sẵn sàng đi, con người vốn dĩ đã rất yếu ớt, một phát súng này, xem như dùng mệnh chắn.”

Chu Bắc Dịch dựa vào vách tường thở dài.

Hòa Uyên cũng từ trong phòng ra tới, sắc mặt vẫn khó chịu như cũ .

“Cậu ta nói, muốn về nhà, đem cậu ta đưa trở về đi.”

“Nhà cậu ta ở đâu.”

“Phải về nước, nói là ở Phong Thành.”

“Hiện tại chỉ có thể như vậy, tôi đi khởi động du thuyền.”

——-

308 đau đến mức không dám động đậy , hắn có thể bảo trì ý chí như vậy đã xem như cực hạn , sắc mặt và môi đều trắng bệch .

Thần kinh càng ngày càng hư không , hắn không hô hấp nổi , thậm chí muốn cùng Rina nói chuyện cũng phải lao lực , mà cô vẫn luôn ngồi ở trước mặt hắn , không dám rời đi , áy náy nghĩ nguyên nhân chính là do mình .

Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy nước mắt cô rơi xuống , khó chịu mà ôm lấy hai chân .

“Rina.”

“Ô, ân.”

“Đừng khóc, lại không phải do em sai, nghe lời, đừng rơi nước mắt.”

Cô dùng sức lau khô những giọt nước mắt : ” Anh, anh đừng nói chuyện , nếu mau khỏi liền có thể về nhà . ”

“Lại đây, đến trước mặt tôi đi.”

Cô nghe lời đứng dậy đi đến trước mặt hắn .

“Khom lưng, mở miệng.”

Lời hắn nói cô đều làm theo , bị đôi môi lạnh lẽo của hắn ngậm lấy , đầu lưỡi xâm lược khoang miệng , càn quét quá một mảnh nước bọt , gian nan nuốt xuống .

Từ trước đến nay khi bị hôn Rina chỉ thuận theo , lúc này lại chủ động học cách dùng đầu lưỡI quấn lấy lưỡi hắn , theo động tác của bắn mà thực hiện , lại làm hắn phá lệ vừa lòng .

Bình luận (0)

Để lại bình luận