Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đau, đau quá, đau quá !

Trái tim.

“Ha….A, ha!”

“Sao,sao vậy chủ nhân ?” Tang Nại khủng hoảng vươn tay, chỉ thấy cô vội che lại trái tim, nhắm mắt chịu đựng, vẻ mặt đầy dữ tợn, cổ dùng sức ngẩng lên, thống khổ tận cùng.

Rina tỉnh dậy, xuất hiện trước mắt cô là khuôn mặt nam nhân thành thục, hắn đang chau mày, biểu tình nghiêm túc khiến ngũ quan phá lệ đẹp mắt, vô cùng tuấn dật, đôi mắt phượng đen sâu thẳm khiến người khác khó mà đoán được tâm tư, lông mi dài rậm rõ ràng.

Nam nhân này đang ôm chặt Rina trong lồng ngực rắn chắc, hắn cúi đầu nhìn thiếu nữ.

Cô vươn cánh tay trắng trẻo chạm vào lông mi cong dài của hắn, trong miệng lại ngậm một ngón tay khác, phát ra tiếng cười khoái chí khanh khách.

“ Em đang làm gì vậy?”

Hắn hình như không vui cho lắm, âm thanh vang lên nặng nề, là điềm báo chuẩn bị phát hoả.

Cô không rõ nguyên nhân gì mà hắn lại nóng giận như vậy liền rục tay xuống, trong miệng vẫn còn đang mút ngón trỏ.

“Rina.”

Người trong lồng ngực vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không hiểu chuyện gì, mắt mở to chớp chớp phát ra tia sáng thuần khiết nhìn chằm chằm hắn, tĩnh lặng như nước, không có chút sợ hãi nào.

Tông Chính cảm thấy kì quái, hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo liếc qua tên bị trói quỳ ở dưới, hỏi: “Em ấy đây là xảy ra chuyện gì ?”

Tang Nại cảm giác chân mình sắp rụng rời đến nơi vì quỳ quá lâu, lắc đầu: “Tôi không biết.”

“Cậu không biết ?”

Hắn cầm lấy dây mây thẳng tay vụt vào tên quỳ dưới chân !

“A đau !”

Dây mây này thực chất chuẩn bị là để giáo huấn lại cô, nhưng hiện tại, cái gì cô cũng không biết.

“Tôi hỏi cậu lại lần nữa, rốt cuộc tại sao em ấy lại thành thế này.”

Tang Nại bị hắn vụt một roi thôi đã mất một mảnh da ở bả vai, hiện máu thẫm đẫm áo: “Tôi, tôi thật sự không biết, em ấy phát sốt sau đấy liền ngất xỉu, em ấy còn chưa tỉnh lại, anh đã tìm đến rồi.”

Tông Chính nâng cánh tay cô lên: “Lỗ kim trên tay là ai làm ra ?”

“Không rõ lắm, tôi không quen biết anh ta , nhưng tôi nghĩ hình như anh ta muốn làm thí nghiệm gì đấy trên cơ thể chủ nhân.”

“Cậu tốt nhất là đem mọi chuyện kể rõ đầu đuôi cho tôi, bớt đi một chút nổi đau da thịt , nếu không nghe lời, tôi liền cho người ném cậu xuống từ cái độ cao thế này, cậu có thể trải nghiệm thử xem cảm giác thế nào.”

Hắn cười lạnh nhấc chân đá thẳng một cú mạnh vào ngực Tang Nại, đôi giày da cao cấp khiến da cậu trầy xước một mảng.

Âm thanh di chuyển của trực thăng cứ vù vù, không ngừng rung lắc mạnh, bọn họ đang bay trên cao, phía dưới là mặt biển, Tang Nại không muốn trực tiếp chết thảm ở nơi khoảng trời rộng lớn, biển khơi mênh mông thế này.

Rina 24 giờ liên tục sốt cao, như đầu óc cô giống như sắp cháy đến bốc hơi.

Bây giờ trí tuệ của cô tương đương với suy nghĩ của một đứa nhóc miệng còn hôi sữa.

Đặt cô lên trên mặt đất, cách đi đứng bằng hai chân đều không rõ, chỉ có thể bò đi theo bước chân của Tông Chính đi về phía trước, miệng liên tục nói ê ê a a.

Hắn có thể xác nhận chính xác nguyên nhân cơ thể cô thành thế này là do dùng dược liệu.

Nhưng hắn lại không có biện pháp trị liệu, nhìn thiếu nữ đang bò trên mặt đất, lông mày hắn nhăn lại toát ra hơi thở đáng sợ như quỷ Satan.

Hắn cảm thấy bất lực tận cùng, hai năm công sức bỏ ra dạy dỗ cô thành nô lệ mà giờ tan theo không khí, trong nháy mắt trở về vạch xuất phát.

“Di! Di!”

Rina chỉ vào cái ly trên bàn, dường như muốn uống nước, ngón tay hướng về hắn không chút khách khí đòi hỏi.

Bàn tay nắm chặt vươn lên trên mặt bàn, mu bàn tay gầy gò thấy rõ từng đoạn mạch máu, bạo dạn muốn nổi loạn.

Tông Chính nhấc chân đi đến, túm lấy mái tóc dài suôn mượt kéo mạnh, bàn tay to in thẳng vết tát tím đỏ lên khuôn mặt nhỏ diễm lệ !

Nếu là trước đây, cô sẽ quỳ xuống cảm tạ hắn, hắn muốn thử xem phản ứng bản năng của cô rốt cuộc còn tồn tại hay không.

Tuy nhiên, trái ngược với mong đợi, Rina che lại khuôn mặt bị tát sưng đỏ, ngây ra một lúc, sau đấy liền ngửa đầu khóc oa oa không bò dậy nổi !

Tiếng khóc chói tai như của đứa trẻ sơ sinh, mặc kệ giọng nói ghét bỏ, không chút kiêng kị nào khóc càng lớn hơn, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nghẹn đến mức ửng đỏ sưng tấy, nước mắt cứ thế lũ lượt trào ra, vô cùng đinh tai nhức đầu, tiếng khóc vang vọng khắp căn phòng.

Ngay lúc sau, cô bắt đầu mất khống chế, trên người chỉ mặc mỗi cái áo hoodie rộng, phía dưới nước tiểu chảy ra, theo tiếng khóc mà trở nên càng dữ dội.

“Người đâu! Đến đây !”

Người hầu mặc bộ kimono vội vàng chạy ra, mở cửa khom lưng, kính cẩn:

“Tiên sinh.”

“Mang em ấy tắm gội sạch sẽ.”

“Rõ thưa tiên sinh.”

Có khả năng chỉ số thông minh của cô còn không bằng đứa nhóc hai tuổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận