Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đưa tay hướng lên bụng nhỏ vốn bằng phẳng vuốt vuốt dị vật kì quái đang nhô lên bên trong, ê ê a a, mở chân ra không hề khóc, thoả mãn vì được đại dương vật lấp đầy, âm đạo cũng co chặt hơn, với hắn việc này còn muốn lấy mạng, hắn mới chỉ đem lẫn phần đầu rễ vào bên trong cái huyệt phấn nộn ướt át này, còn lại gốc rễ của hắn vẫn ở bên ngoài tiếp xúc với khí lạnh, thật quá bức người.

“Chết tiệt! Đáng chết đáng chết !”

Một bên mắng, hạ thể lại không thể cắm quá sâu, quả ép hắn chết còn hơn !

Tang Nại đứng xem thèm khát nuốt nước miếng.

“Kia, cái kia.” Cậu nhược nhược nói: “Có thể cho tôi, chừa chút cho tôi chút được không ? Tôi cũng chỉ là, liếm, liếm một chút dâm thuỷ kia thôi, tôi thực rất muốn.”

Tang Nại quỳ tiến lên, lí trí cũng không thể khống chế nổi khao khát nội tâm dục vọng của chính cậu, thật muốn đem miệng đi lên liếm một chút hoa huyệt phấn hồng kia !

Hi Dư một chân đạp cậu: “Nhìn cậu xem, không có tí tiền đồ a !”

“Ngạch a!” Chua Bắc Dịch chìm đắm trong bể tình dục giơ tay đánh đòn phủ đầu ngăn không cho cô lộn xộn mà khép chân lại, vừa rồi còn ôn nhu giả tạo, bây giờ là càn rỡ cường bạo !

“A a! A a di anh, ô ô a !” Rina quả nhiên không chịu nổi sự va chạm mãnh liệt thế này, hạ bộ bị đại dương vật đỉnh nát, hai trái đào trắng nuột bị đôi tay to sạm nắn không biết ra hình dạng gì, khó chịu đưa tay che lại cái bụng nhỏ phồng lên hình dạng của một cây gậy lớn mà kêu to.

Nhưng lại bởi vì lực đạo của hắn dẫn tới áp lực lên bụng nên căn bản không có biện pháp khiến cô thở dốc hô hấp, âm thanh kêu lên tự nhiên sẽ không quá lớn.

Phó Chấp ở một bên nhìn chỗ hai người đang giao hợp, tay đã mò vào trong quần tự tuốt ‘thằng nhỏ’ đã dựng đứng lúc nào.

“Tê…. Chu Bắc Dịch, lại thao nhanh lên !”

“ Câm miệng cho lão tử! Tôi đang thao hay là an thao! Tôi hôm nay sẽ thao chết em ấy, mẹ nó !”

Hắn đem lửa giận mấy ngày nay đều đem ra phát tiết lên người cô, hắn quả thực nghẹn muốn chết rồi !

Hoà Uyên đứng xem mà yết hầu khẽ động.

Hắn cẩn thận nhìn chằm chằm vào vùng âm đế, Rina liền giương nanh mứa vuốt tàn nhẫn muốn hướng đến trên mặt Chu Bắc Dịch cào tới ! Khuôn mặt nhỏ ửng hồng tỏ vẻ không phục, khiến Chu Bắc Dịch nhìn mà buồn cười.

“Em mẹ nó không phục cái gì , lão tử tận tình khuyên dạy em thì cái gì cũng không nghe, em có nể mặt lão tử sao! Tôi nhất định phải đem tiện bức của em làm hư !”

“Chu Bắc Dịch, Chu Bắc Dịch……” Hoà Uyên muốn nhắc nhở hắn.

“Cút! Hôm nay ai mẹ nó đều không cho phép khuyên nhủ, xem tôi có đem tiện huyệt này của em ấy cắm hư không !”

“Không phải—–”

Lời nói còn chưa nói hết, Rina bị cắm đến mức buồn tè,–tư tư róc róc rách– nước tiểu nháy mắt đã xối ướt một thân hắn.

Sắc mặt nam nhân trầm hẳn xuống, hắc mặt cúi đầu nhìn lại.

Cô vừa tiểu vừa khóc, hạ thể ướt nhẹp nồng đậm hương vị.

Hoà Uyên một chưởng đáng về phía trán hắn.

“Anh bị ngốc sao, không thấy âm đế em ấy mà vẫn luônco rút hay sao .” Hắn đã sớm dự đoán được là cô muốn tè ra.

Xét thấy cô lại không nghe lời, Chu Bắc Dịch ở bên ngoài bẻ gãy một cành cây thoạt nhìn thuận tay, lại dùng cục đá mài lại, làm thành một cái thước dạy học mới.

Hoà nhã cho cô– cô không cần, vậy đừng trách hắn xuống tay không lưu tình.

Nhánh cây coi như thước dạy học đánh ở trên người cô, bảo cô quỳ gối góc tường dùng cách xử phạt về thể xác, hướng tới trên mông mà đánh, một ngày bị đánh như vậy nói chuyện không không học được chữ nào, ngược lại bọ họ lại bị tiếng khóc chấn động đến mức lỗ tai đều muốn phế đi.

“Mẹ nó, khóc, khóc! Câm miệng cho tôi, lại khóc!”

Nhánh cây lả tả xẹt qua không khí, thanh âm chấn động chói tai , nhưng mà đánh vào trên người cô lực đạo cũng không có nặng như vậy, hắn vẫn luôn khống chế sức lực, rốt cuộc bị tiếng khóc của cô làm cho mất kiên nhẫn, đành duỗi tay che miệng cô lại.

Nghiến răng thống hận cúi đầu nói: “Có thể câm miệng hay không! Đừng mẹ nó khóc nữa!”

“Cậu dùng cách như vậy giáo dục đứa bé là không được .” Phó Chấp xem náo nhiệt thêm dầu vào lửa.

“Cút! Đến trị liệu cho em ấy cậu mẹ nó đều làm không được, cậu cũng là một phế vật!”

“Cậu cái này có chút làm khó người khác rồi, em ấy là sốt đến hỏng đầu óc, tôi dù sao cũng không thể lại đem đầu em ấy cắt xong lại khâu lại mà.”

“Ô ô, ô cách.” Rina không chịu quỳ, cô từ góc tường bò lại đây, nghiêng ngả lảo đảo bò , thân mình không xong nghiêng đảo, không biết muốn làm gì.

Phó Chấp nhìn cô là muốn bò đi ra cửa, cửa ngoài mới vừa được Tang Nại mở ra.

“Có thể đến ăn cơm rồi, hai vị ——”

Bình luận (0)

Để lại bình luận