Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngô!”

Rina trực tiếp đụng vào cậu, thuận thế đem mặt chôn ở trong quần cậu, Tang Nại cúi đầu nhìn xuống, nháy mắt sắc mặt hơi bạo hồng, giống thiếu niên đang làm ra vẻ, vội vàng lui về phía sau hai bước, che lại nơi vừa rồi mặt cô chôn giữa háng.

“Chủ, chủ chủ chủ chủ nhân! Vì sao lại muốn làm như vậy!”

Phó Chấp chống chân ngồi dưới đất , lười nhác trợn trắng mắt: “Gia hỏa này là chịu ngược cuồng a.”

Chu Bắc Dịch ném thước dạy học xuống , hướng về phía Tang Nại nói: “Cậu ở chỗ này trông chừng em ấy đi.”

“Nga, tôi cũng muốn đi ăn cơm.” Phó Chấp chạy nhanh đuổi kịp, theo sát sau đó.

Tang Nại đem người trên mặt đất bế lên, đóng cửa lại đặt ở chính giữa phòng ngủ , mới vừa buông xuống ,cô vẫn là hướng tới cửa bò.

“Làm sao vậy chủ nhân, em muốn đi WC sao? Toilet ở bên này.” Hắn đem thân thể cô thay đổi phương hướng, nhưng cô lại bất mãn mà ô nha nha, lại tiếp tục hướng về phía cửa.

“Em muốn đi nơi nào nha.” Tang Nại cảm thấy tò mò, mở cửa đi theo phía sau cô, nhìn ngọc thể trắng tinh của thiếu nữ, dáng người xinh đẹp , mông phấn nộn đang theo đông tác bò mà lắc lư , nuốt nuốt nước miếng.

Không có một người nam nhân nào không có dục vọng.

Rina ở cửa thang lầu ngừng lại, ngậm ngón tay, quay đầu nóng rực nhìn chằm chằm về phía Tang Nại, hướng về phía cậu hai tay ra muốn một cái ôm ấp.

Cậu lập tức hiểu đây là muốn để cậu ôm xuống lầu, cậu nháy mắt liền vui sướng cười rộ lên.

“Chủ nhân thực thông minh a, muốn xuống lầu phải không?”

Cho rằng cô là tính toán đi lầu một, cũng không biết cô nhìn thấy gì, lại hướng tới một căn phòng lầu hai y y chỉ chỉ , ở trên người cậu đá hai chân.

“A, cái kia là phòng thí nghiệm, chính là phòng thí nghiệm đem em biến thành ngốc đó, không thể đi.”

Cô dùng sức chống cánh tay Tang Nại, có ý đồ tránh thoát, sức lực không nghĩ tới sẽ lớn được như vậy, thiếu chút nữa ngã xuống . Không có biện pháp, cậu đành phải nhân nhượng để cô đi đến gian phòng thí nghiệm đó.

Mới vừa mở cửa, Rina liền hưng phấn chỉ hướng về phía hamster ở trong lồng.

“Em là muốn chơi cái này sao?”

Hòa Uyên ngồi ở trên ghế bàn ăn gặm màn thầu, còn không có nhai vài cái, nghe được TangNại ở trên lầu kêu to .

Một bàn người chạy nhanh buông đồ trong tay chạy lên lầu.

Lên lầu hai liền nhìn thấy Rina đang dùng nắm tay dùng sức đấm vào lồng sắt pha lê.

“Chờ đã ! không thể, không thể đánh a, chủ nhân, dừng tay, a a giúp đỡ, các người đừng đứng xem nữa.”

Hòa Uyên tiến lên bắt lấy cánh tay Rina , ra vẻ hung ác đè thấp mi: “Em làm gì!”

“Ô a a, a a!” Cô chỉ vào hamster bên trong lồng sắt đang bị dọa đến trốn vào góc .

“Em ấy giống như là muốn chơi cái này.” Tưởng Tự Trạc đi đến, đem hamster lồng sắt mở ra bắt ra một con màu trắng, đặt vào trong lòng bàn tay cô.

Rina cười vô cùng vui vẻ, Phó Chấp đuổi kịp tới vội vàng ngăn lại: “Đó là để tôi thực nghiệm dùng , đừng cho em ấy, trong thân thể hamster bị tiêm thuốc cần được quan sát!”

Tưởng Tự Trạc còn chưa đoạt lại hamster từ trong tay cô, liền nhìn thấy lòng bàn tay dùng một chút lực!

Rắc.

“A, bóp chết.” Tang Nại nói.

“Y y ha, ha! Ha!” Rina phe phẩy con hamster đã chết kia, vẻ mặt vui vẻ.

Đôi mắt Phó Chấp trừng lớn phóng đi: “Em làm gì vậy! Chết mất rồi!”

Hi Dư nghiêng nghiêng đầu, nhìn động tĩnh bên trong: “Tính cách của tiểu Rina , giống như đã thay đổi rồi.”

Chu Bắc Dịch đứng ở bên cạnh, như tán đồng mà gật đầu.

Cô trước kia tuy rằng không ngốc, nhưng là đơn thuần muốn chết, càng miễn bàn đến việc động tay giết một con hamster.

“Trả lại cho tôi a!” Phó Chấp có ý đồ đoạt lấy tới, Rina bất mãn đem hamster túm ở trong tay: “Y không! Không cần, không cần!”

Chu Bắc Dịch nghe tiếng cô nói , đột nhiên nhướng mày một cái .

“Tôi cũng không dạy em ấy nói không cần.”

Phó Chấp nhe răng nhếch miệng, hướng về phía cô giương nanh múa vuốt uy hiếp, dáng vẻ so với đứa bé còn muốn ấu trĩ hơn, Rina cầm hamster đã chết hướng trên mặt hắn ném, mắng: “Thao chết anh, thao mẹ anh!”

Mồm miệng bi bô tập nói , cô cho dù là đang mắng chửi người, nhưng lời nói ra cũng là thập phần buồn cười, chọc người cười to.

“Có gì buồn cười chứ!” Phó Chấp tức giận, đem con hamster đã chết kia nâng lên, thật cẩn thận đưa đến nơi làm giải phẫu.

Cửa lớn phòng thí nghiệm bị khóa lại, Tang Nại dùng giấy vệ sinh làm một con hamster nhỏ , dùng bút đen chấm ra hai con mắt, đưa cho Rina chơi.

“Nhìn không ra cậu còn rất khéo tay.” Hi Dư nhéo giấy vệ sinh, vừa định nói có phải quá mềm hay không.

“Hắc hắc, đây là chủ nhân của tôi đã dạy tôi làm .”

Vừa dứt lời, cô liền đem giấy vệ sinh bóp tạo thành một nắm, hamster trong nháy mắt không còn, cười càng vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận