Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hô, hù chết, hù chết.”

“Này!” Hòa Uyên nhìn phía trước có chút không thích hợp, cửa sắt bị đóng chặt, chiếu theo tốc độ này:

“Anh là muốn trực tiếp đâm qua sao? Làm như vậy anh xác định là không thành vấn đề? Đừng đâm sao mà đem an toàn túi bắn ra là được!”

Tưởng Tự Trạc tự tin nhếch môi một cái: “Xem thường anh trai của em vậy sao?”

“Đem hàm răng cắn chặt cho tôi!”

Tưởng Tự Trạc rống lên, cong lưng dùng sức dẫm chân ga xuống, Chu Bắc Dịch che lại miệng của cô gái nhỏ trong lòng ngực .

Chỉ một thoáng va chạm , đầu xe cùng song sắt cứng đối cứng, hàng rào quân khu dùng không những không có bị hao tổn, ngược lại đem đầu ô tô đang trực tiếp dùng sức đâm về phía trướ cùng, toàn bộ thân xe đều bị nghiêng, nháy mắt túi hơi phòng bị liền phóng ra , sống lưng hai người phía trước xe hung hăng đập mạnh lên phía sau lưng ghế .

“Mẹ nó chứ……”

Trong xe, không biết là ai phát ra một câu thô tục.

Tưởng Tự Trạc đã bị va chạm nửa hôn mê.

Chu Bắc Dịch sau khi phá cửa xe , ôm Rina tiếp tục hướng đến một bên chân tường chạy, muốn mang theo cô nhảy ra.

“Baba ngô, ba, baba.”

Cô nằm ở trong lòng ngực hắn, trước mắt là nam nhân không ngừng thở dốc hít sâu, hắn thực sự rất khẩn trương, đầu đầy mồ hôi nóng, không cam lòng nhíu chặt mi, dáng vẻ vừa nghiêm túc lại hòa ái, Rina cười khanh khách, vươn tay sờ mặt hắn.

“Baba.”

“Tôi không phải baba em!” Chu Bắc Dịch không nhìn cô, lại trực tiếp rống lên .

Rina sợ hãi rụt rè thu hồi tay, bịt miệng ủy khuất muốn khóc.

Đi vào trước chân tường, lại nghe được âm thanh những bước chân chạy vội tụ tập lại đây ở phía sau, hắn ôm chặt lấy cô, nhanh chóng hôn lên trán cô một cái, thanh âm anh ách mang theo nồng hậu thâm tình.

“Chúng ta không phải tình thân mà là tình yêu.”

Nói xong, hắn hạ quyết tâm đem Rina từ trên bức tường cao hai mét vây phương nâng lên, đẩy hai chân cô xuống , dùng sức hướng tới bên kia mà đẩy xuống

Đang lúc Hòa Uyên muốn lật đi qua, xạ kích phía sau bắn đến kim gây mê , dùng sức đâm vào trên cẳng chân hắn, không đợi hắn phản ứng, cơ thể đã theo bản năng mà làm hành động quỳ xuống.

“Ngạch!”

“Báo cáo! Trong xe có ba người còn sống.” Nơi xa truyền đến hai tiếng thét to.

“Đều mang về, tra khảo!”

Ở phía cửa sắt ,thì cửa đang từ hai sườn mở ra, ba lão sư nhanh chóng chạy ra bên ngoài kiểm tra, lại phát hiện ngoài tường vây không có một bóng người.

“Người đâu? Người đâu! Đứa bé kia không phải từ trên tường vây té xuống sao, sao lại không thấy người !”

Cái trán Chu Bắc Dịch chống lên vách tường lạnh lẽo lại thô ráp, mồ hôi nóng che kín cái trán, từ thái dương chảy xuống , mí mắt hắn suy yếu không khống chế được mà run rẩy, trước khi ngất xỉu còn gọi tên Rina.

“Khanh khách…… Ha ha ha, khanh khách!”

Tang Nại nhìn cô mà thở dài nho nhỏ một tiếng,dùng ánh mắt cưng chiều nhìn cô, nghe tiếng bước chân tiếp cận, che miệng cô lại, hướng về kiến trúc nơi xa phía sau mà chạy đi.

Cô cười ngây ngô vui vẻ cho rằng đang chơi trò chơi, khi tránh né được sự truy đuổi của những người phía sau, Tang Nại mang cảm giác vaath quý giá bị đáng mất này đã tìm lại được–ôm người không ngừng hôn môi.

Cậu hôn cô , đem nước bọt không ngừng từ trong miệng trao đổi với cái miệng nhỏ của cô, ăn nước miếng của cô, dùng sức nuốt.

Âm thanh.., có vẻ dâm đãng.

Cậu cảm thấy như si như say.

Nói rất đúng, là do chính cậu ích kỷ, kỳ thật chỉ là sợ hãi không chiếm được cô mà thôi, cho nên mới nghĩ ra lý do quang minh chính đại như vậy mà đem cô đưa về nước.

“Nhưng mà bây giờ đã không còn liên quan gì nữa rồi, em hiện tại là của một mình tôi.”

Trong ánh mắt hơi ửng màu đỏ nhạt tràn ngập xúc cảm bệnh trạng , trên mặt hiện lên hồng nhạt ửng đỏ, cậu như uống phải thuốc kích dục , mặt đầy say mê , nghiêng đầu nước mắt cũng chảy ra.

“Chủ nhân, ha…… Tôi, là của một mình tôi, quá tuyệt vời, thật tốt quá.”

Đem cô ôm vào trong ngực, chưa từng bao giờ cẩn thận như vậy, âm thanh nói chuyện cũng giống như từng tiếng thở dài, Rina cười khanh khách , ngốc nghếch, hoàn toàn không hề hay biết gì.

Tang Nại thừa nhận mình ích kỷ của , muốn đem cô trộm mang đi.

Nhưng cậu tự biết năng lực của mình đến đâu, khẳng định không có biện pháp chiếu cố tốt cho cô được, nhưng lại không nỡ buông tay để rời bỏ cô.

Trên đường rời đi, chiếc xe đang chạy chính là chiếc xe đoạt được ở trên đường, không quen nên lái hơi trúc trắc, hơn nữa còn do cậu khẩn trương, thiếu chút nữa gây tai nạn ở mấy giao lộ.

Rina ngồi trên ghế phụ rồi buộc lại đai an toàn, bởi vì không biết sẽ đi đến đâu nên cậu chỉ có thể lang thang không biết điểm dừng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, rõ ràng thân thể không có vết thương nhưng cả người cậu lại thấy đau đớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận