Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chủ nhân.”

Tang Nại muốn nói xin lỗi, nhưng không biết phải mở lời như thế nào, cứ trực tiếp mang cô đi như vậy, sau này cô sẽ phải đi theo mình chịu khổ nhọc .

“Tôi thật là đồ phế vật! Tôi cái cũng không làm được, muốn có được em cũng phải dùng đến loại phương thức trộm cắp này , tôi chính là phế vật, ngu xuẩn!”

Cậu đấm vào đầu mình, lực tay cũng rất mạnh.

Rina cắn ngón tay, biểu tình buồn bực nhìn cậu.

“Ô, ô ô nhưng mà tôi cũng, tôi cũng rất muốn có được em.”

“Em biết không, ô, em là ánh sáng duy nhất trong đời này của tôi gặp được , tôi từ nhỏ tới lớn cũng chưa từng được ai quan tâm đến, khi còn nhỏ bọn họ muốn tôi phải học tập kiếm đạo, nếu tôi nói không liền sẽ bị bọn họ đánh , mắng , bọn họ căn bản không để bụng đển tâm trạng của tôi, chỉ nghĩ kế khiến tôi phải kế thừa sản nghiệp.”

Nhưng lần đầu tiên tôi thấy cô ở trong WC bị đánh đến thương tích đầy người, dáng vẻ đang thương lại khiếp đảm, Tang Nại liền kiên định.

“Cho nên tôi và em đều giống nhau, chúng ta là đồng loại!”

Quay đầu nhìn, cậu ta lúc này đang khóc một cách kỳ cục, hai hàng nước mắt không ngừng chảy xuống.

Nếu không phải xe vận tải lớn ở phía trước phát ra tiếng bóp còi vô cùng chói tai, Tang Nại đã sớm đụng phải , cậu vội vàng cho thắng tay lái, một bên khóc một bên dẫm lên chân ga .

“Em mắng tôi đi, hận tôi đi, nhưng tôi chính là thích em, tôi không thể rời đi mà không có em, họ nói đúng, tôi chính là người ích kỷ mới đem em đưa đến nơi này , mục đích là để những tên nam nhân khác không thể nghĩ đến em!”

“Em chính là thiên sứ , em không thể thuộc về bất kì kẻ nào, em cũng không thuộc về tôi.”

Cánh tay cậu dùng sức xoa đến mức đỏ mắt, lầm bầm : “Nhưng mà không sao, hiện tại em vẫn là của tôi, về sau cũng chính là của tôi, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, vĩnh viễn không rời xa.”

“Nha nha!”

Hắn quay đầu nhìn cô, Rina chỉ vào một cái biển báo giao thông, mặt trên biển báo là biểu tượng giao thông hải đảo , phải chạy qua một cái giao lộ cao tốc mới có thể đi lên.

“Em muốn đi đến trên đảo này sao?”

Phụ cận nơi này là vùng duyên hải, về phương diện du lịch cùng phong cảnh đều thực sự không tồi.

Nếu có thể cùng cô ở chỗ này sinh hoạt cả đời cũng khá tốt.

Không có cảm giác suy sút vừa rồi, hắn nháy mắt liền bậc lên chế độ mong chờ vào cuộc sống sinh hoạt trong tương lại: “Chúng ta đây liền đi đến cái đảo này!”

Xe hướng về phía bên phải mà chạy, bảng chỉ đường trên đỉnh đầu viết là đường đến Hồ Hoài đảo.

Mà từ khi bắt đầu lên đường cao tốc, dọc theo đường đi đều có cảnh quan tay nắm cảnh côn tuần tra nơi nơi, tuần tra mỗi một chiếc xe.

Tang Nại thực may mắn thông qua hai gã cảnh sát, cũng không kiểm tra đến cậu, cậu hiện tại không có bằng lái xe, nếu bị bắt thì sẽ bị điều tra ra chuyện chiếc xe này là do cậu trộm.

Vừa khẩn trương cũng vừa bất an, vẫn là xui xẻo bị một người cảnh sát trẻ ngăn cản yêu cầu hạ cửa kính xuống.

Sau khi cửa sổ xe hạ xuống, biểu hiện của cậu liền chuyển biến — không chột dạ như vậy nữa, không chờ cảnh sát nói chuyện, cậu liền mỉm cười hỏi: “Xin hỏi, con đường này xảy ra chuyện gì sao?”

Tên cảnh sát kia dùng thái độ xử theo việc công mà lấy ra một cái camera đối mặt với cậu rà quét: “Trên đảo có người khả nghi tiến vào, vì bảo đảm an toàn, mỗi một công dân khi tiến vào đều phải bị rà quét mặt.”

Cậu nghe được tiếng tích phát ra từ dụng cụ, trái tim Tang Nại đột nhiên nhảy dựng, nhưng người cảnh sát lại thu hồi màn hình, nói câu đi đi, lúc này cậu mới có thể yên tâm.

“Từ từ.”

Bắt lấy tay lái , bất an cầm chặt.

“Nếu có phát hiện người khả nghi, hoặc là người nước ngoài có lai lịch không rõ, nhớ báo cáo ngay, còn có, không cần ở lại trên đảo quá lâu”

“ Được , được.”

Lại nói tiếp, cậu cũng coi như là một nửa người nước ngoài, dù sao thì quốc tịch cũng không ở chỗ này, mà là Nhật Bản.

Mà số liệu người cảnh sát rà quét mặt kia , không biết đã truyền đến nơi nào, có thể bị phát hiện hay không?.

Tăng Nại nhìn người ngôi trên ghế phụ, phát hiện người vốn dĩ là ở ghế trên ngồi, không biết khi nào mà chạy tới phía dưới ghế dựa, trốn tránh.

Cậu nghi hoặc nhìn lại, Rina ló đầu ra cười hì hì: “Mệt, ngủ, ngủ.”

Cho rằng khi cô ngủ không thích có ánh sáng, Tang Nại liền an tâm.

“Chủ nhân ngủ đi, chúng ta lập tức liền phải đến nơi rồi .”

Cậu hưng phấn chờ đợi cùng cô mở ra mới một cuộc sống sinh hoạt mới .

Rina liền ở xe dưới tòa bộ quãng đường, những cảnh sát đi ngang qua cũng không có phát hiện cô, cũng không có cơ hội rà quét mặt cô, như vậy càng Tang Nại có thể thở phào nhẹ nhõm hơn, bởi vì một khi rà quét qua liền biết cô là cô nhi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận