Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến trên đảo thì đã hoàng hôn, trên người cậu không còn dư lại nhiều tiền để có thể cho cô cuộc sống sinh hoạt vô ưu vô lo, ngay cả tiền dư lại cũng chỉ đủ chống đỡ được ba bữa cơm.

Cậu tạm thời không muốn tiêu xài quá nhiều, chỉ nghĩ làm sao cho cô chơi thật vui, chỉ cần chủ nhân vui vẻ, cậu liền hạnh phúc.

Tới bờ biển rồi cùng nhau ngắm mặt trời lặn, buổi tối không có tiền liền ở lại trong xe, cậu đem tất cả quần áo trên người của mình cởi ra làm đệm lưng cho cô, ban đêm bờ biển có gió lớn, trên xe nếu có vải dệt đều mang đi làm chăn cho cô.

Tang Nại ôm để sưởi ấm cho cô, xoa tóc dài, mái tóc đen nhu thuận khiến cậu cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Chủ nhân, em đi theo tôi có vui vẻ không?”

Trong nắm tay của cô là vỏ sò ở trên bãi biển nhặt được, cười yy, cho dù không nói thành lời,cậu cũng cảm thấy được an ủi rồi.

Chỉ cần như vậy, liền đủ rồi. Đủ rồi.

Hôm sau trong ánh mặt trời mọc dần tỉnh lại.

Trong lòng ngực cậu còn lưu lại hơi ấm, nhưng người vốn được ôm chặt lấy lại biến mất.

Tối hôm qua cậu rõ ràng đã đem cửa xe khóa kĩ lại, với chỉ số thông minh hiện tại của cô, căn bản không biết nên mở ra như thế nào , cậu kéo áo khoác, té ngã lộn nhào xuống xe, hướng tới quanh rừng cây nhìn lại, hướng đi duy nhất thông ra bên ngoài đại lộ.

Hắn điên cuồng hướng tới phía trước mà chạy, khi sắp hô to buộc miệng thốt ra tên Rina , từ hai bên trước mặt hướng về phía cậu xông ra hai nam nhân trên tay cầm súng.

“Đừng nhúc nhích!”

Lời bọn họ nói ra chính là bằng tiếng Nhật.

Tang Nại sợ tới mức chân mềm ra, giơ đôi tay lên, lớn lên với khuôn mặt đáng yêu căn bản không có cái gì để uy hiếp, nhưng khi khẩu súng chỉa thẳng vào trên trán của cậu thì cậu mới biết được nguy hiểm đang sát bên.

Bọn họ nhìn nhau liếc mắt một cái, nhìn phía sau lưng cậu , đối với cậu đưa ra mệnh lệnh.

“Mày, lái xe!”

“Nghe, nghe không hiểu!” Cậu liều mạng lắc đầu, dùng sức nói là mình không hiểu tiếng Nhật.

Nhưng khẩu súng kia vang lên âm thanh nạp đạn.

“A a! Tôi, tôi khai, tôi lái, tôi sẽ lái!” Buột miệng thốt ra tiếng mẹ đẻ, trực tiếp làm cậu bại lộ hoàn toàn.

——

“Tôi nói các người trộm cái gì không trộm, sao lại đến trộm người!”

Hiệu trưởng ngồi ở bàn làm việc, hận sắt không thành thép dùng ngón tay chỉ vào bọn họ.

Hòa Uyên vừa định mở miệng để giảo biện, một vị lão sư tiến vào đem điện thoại đưa cho vị hiệu trưởng.

“Alo, vị nào?”

Hiệu trưởng nghe xong sắc mặt liền thay đổi.

“A, xin chào ngài , xin chào ngài, đúng, ở chỗ tôi có bốn nam nhân.”

“Nhưng mà, đứa trẻ kia hiện tại cũng không tìm được, được được , chúng ta nhất định đem hết toàn lực tìm kiếm.”

Dùng xong điện thoại, hắn thét to gọi lão sư ở một bên, bảo lão sư kia cởi trói cho bọn họ.

Đầu Tưởng Tự Trạc va chạm với tay lái , cái trán có vết thương chảy máu, vị hiểu trưởng kia cũng bảo bác sĩ đến băng bó cho hắn.

Nhìn thái độ của hiệu trưởng kia chuyển biến nhanh như vậy, cuộc điện thoại vừa rồi có khả năng là do Phó Chấp gọi .

“Cái kia, bốn vị xin lỗi, tôi không biết các người cùng cục y học có quan hệ.” Hiệu trưởng cười ha ha che giấu sự xấu hổ, đứng dậy từ bàn làm việc đi về phía trước: “Nhưng mà, chuyện các người muốn

nhận nuôi, là thật sự có chút khó khăn, vốn dĩ người nhận nuôi cô gái này, là một vị tiên sinh ở Nhật Bản, nhưng chúng tôi trước tiên vẫn yêu cầu cùng anh ta thẩm tra đối chiếu tin tức của đứa nhỏ này một chút mới được.”

“Nhưng hiện tại, cũng không liên hệ được với vị tiên sinh này.”

Chu Bắc Dịch không kiên nhẫn kéo rớt dây thừng ở trên người: “Ông nói người nhận nuôi kia ở Nhật Bản, tên có phải là Tông Chính hay không?.”

“Tông, Tông Chính, là cậu ta.” Hắn thật cẩn thận hỏi: “ Bốn vị các người , cũng ncó quen biết anh ta?”

“Con mẹ nó nhiều lời!” Hòa Uyên rống lên trông vô cùng bạo lực: “Chính là anh ta đã đem Rina giao cho chúng tôi! Chúng tôi chỉ là đem người thuộc về chúng tôi mang về, hiện tại vì các người , trực tiếp tìm cũng không thấy người nữa rồi!”

“Không phải, lúc trước là do vị tiên sinh này, đem người từ trên tường vây ném xuống a.” Đôi tay hắn chỉ về hướng Chu Bắc Dịch.

Chu Bắc Dịch cong đầu gối dựa vào tường, ấn ấn mũi: “ Đừng trốn tránh trách nhiệm, tìm người quan trọng hơn, các người bên này có manh mối gì không?”

“Chúng tôi xem camera theo dõi thì phát hiện là đã bị một người mang lên xe, chạy đến vùng Hồ Hoài đảo đối diện.”

“Vậy nhanh đuổi theo thôi!” Nói xong Hi Dư chống đầu gối đứng dậy, kết quả lại bị ngăn lại.

“Không được , hôm trước Hồ Hoài đảo phát báo động có người ngoại lai nhập cư trái phép trên đảo , với thân phận của chúng tôi không thể tiến vào hòn đảo kia.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận