Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rina, Rina.”

Xe ngừng ở ngoài đường nhỏ, khi đi thông qua ruộng hoa hướng dương, trong chỗ sâu đường nhỏ bùn lầy, cậu nghe được quen thuộc tiếng khóc.

“Đi đến nơi đó!” Một nam nhân cầm súng khác nói.

Tang Nại hoảng loạn nhìn về phía bọn họ: “Các, các người tìm ai, tìm, tìm một cô gái nhỏ? Các người là ai a!”

Hắn cho rằng bọn họ là muốn giết Rina, nhào lên trước liền bắt lấy cánh tay nam nhân ở ghế phụ : “Không được a! Không cho phép các người thương tổn em ấy! Ai cũng đều không được thương tổn em ấy!”

“Cậu làm gì vậy! Tin một phát bắn chết cậu hay không!”

“Bắn tôi thì được, nhưng Rina thì không được, tôi xem các người ai dám động vào một sợi tóc của em ấy!”

Thiếu niên vừa rồi sợ súng đến xanh mặt, hiện tại thế mà lại cứng rắn, khóa lại cửa xe, cùng bọn họ kêu gào rống to.

Hai nam nhân nhìn nhau liếc mắt một cái, khinh thường cười thành tiếng.

“Thật cho rằng chúng tôi không dám giết cậu?”

Tang sáng sớm trừng hồng huyết giống nhau hai mắt, đã làm tốt quyết tâm.

Họng súng trước mặt nhắm ngay đầu cậu, cậu không chút do dự dẫm xuống chân ga, xe chạy nhanh như bay mà đi ra ngoài.

Trong nháy mắt, thân thể hai nam nhân trong xe không khống chế được mà va chạm về phía trước .

Đúng lúc này, Tang Nại nhào lên trước đoạt lấy súng của hắn.

“Cậu làm gì!”

“Mẹ nó, mẹ nó, đã nói không cho phép động vào em ấy, ai cũng không được, không được!”Cậu cúi đầu dùng sức cắn lên cánh tay hắn, nam nhân một quyền hướng tới trên mặt cậu đánh xuống.

“Đồ rác rưởi, tôi giết cậu trước lại giết hắn!”

Tang Nại bị những lời này làm bùng lên lửa giận, trước nay đều yếu đuối hèn mọn dung nhập trong xương cốt cậu, lại cầm lấy khẩu súng nặng nề kia, không chút do dự hướng về phía trước ngực hắn nổ súng, một phát mất mạng!

“Mày cái tên đáng chết này!” Nam nhân phía sau, một súng nhắm vào ngực cậu nổ súng .

Phịch một tiếng vang lớn.

“Ngạch……”

Ngoài ruộng hoa yên lặng , tổng cộng truyền đến ba tiếng súng vang.

Xe bị va chạm, cửa xe mở ra, mùi máu trong xe phóng thích với không khí, súng nặng nề rơi xuống trên bùn đất , Tang Nại che ngực đang không ngừng xuất huyết của mình, một bước lại một bước, hướng tới rừng hoa an tĩnh đi đến, hoa hướng dương cọ quá thân mình cậu, như là cực lực muốn chống đỡ thân thể sắp té ngã của hắn sắp té ngã.

“Rina, Rina.”

Cậu đau đến mức hai mắt bắt đầu thẫn thờ phát ngốc, đến cuối cùng thân thể đã chậm rãi cảm giác không được đau đớn tồn tại nữa, chỉ có máu tươi không ngừng chảy xuôi xuống nói cho cậu biết, cậu đã sắp không được rồi.

Nhìn rừng hoa mênh mông, còn không thể liếc mắt nhìn cô một cái, cả người liền ngã xuống trong rừng hoa hướng dương.

Ghé vào những đóa hoa hướng dương thanh hương, nghe được trên bầu trời truyền đến thanh âm ù ù điếc tai của cánh quạt trực thăng.

Gian nan ngước mắt nhìn lại, là một chiếc trực thăng, đem lực gió cường đại thổi bay hoa phía dưới, đem mục tiêu phía dưới bại lộ rõ ràng hiện ra ở trong tầm mắt.

Bốn nam nhân thấy được trong rừng hoa có hai người.

“Phóng dây thừng, dây thừng nhanh lên!” Hòa Uyên hướng tới ghế phụ rống.

Hi Dư nắm khung cửa, cẩn thận nhìn chằm chằm con người nhỏ bé phía dưới dung đang nhập ở trong rừng hoa .

“Vừa rồi tiếng súng là từ đâu ra?”

“Quản cái này làm gì, trước cứu người mới là quan trọng!” Tưởng Tự Trạc tròng lên dây thừng, theo dây thừng thô ráp nhanh chóng đi xuống.

Xa xa ở bên rừng hoa, Tang Nạ nhìn thấy từ trên máy bay đi xuống dưới là hình bóng quen thuộc, cảm thấy mỹ mãn cười.

Nhắm lại mí mắt đã chịu đựng không nổi , an ủi chính mình.

Không sao, không sao.

Chủ nhân không có việc gì, tất cả liền đều tốt.

Trong mộng cũng còn có thể gặp lại em ấy, nhất định có thể.

Tông Chính từ phòng chăm sóc đặc biệt ICU bị chuyển đến phòng bệnh bình thường, Rina cuối cùng cũng có thể chạm vào tay hắn, ngủ cũng muốn ngồi ở mép giường quấn lấy hắn.

Phòng bệnh tuy rất lớn, nhưng không chứa được người thứ ba, ngoài cửa Hòa Uyên vẻ mặt ghen tị ngồi trên cửa sổ nhỏ.

“Anh đừng giống mộti oán phụ như vậy được không.” Hi Dư dựa vào vách tường để mắt nhìn hắn, hàm răng đều phải bị hắn khanh khách mài không biết bao lâu rồi.

“Cậu nói gia làm gia sao có thể nhịn được nhìn bọn họ ân ái như vậy!”

“ Tôi có một tin tức không tốt lắm.” Chu Bắc Dịch hai tay cầm chiếc túi từ cuối hành lang đi tới, Tưởng Tự Trạc mở mắt ra, ôm cánh tay hỏi: “Là gì?”

“Đi vào rồi nói, cũng nói chuyện này cho Rina biết.”

Cô mới vừa tỉnh dậy trong mắt còn mang theo cơn buồn ngủ, kinh ngạc giương đôi môi.

“Tang Nại, chết rồi?”

“Không có cứu kịp, thời điểm phát hiện ra cậu ta cũng đã muộn, ở bên cạnh xa cậu ta tìm đượcmột khẩu súng, cậu ta là dùng khẩu súng này giải quyết hai người trong xe.”

Khẩu súng này được dùng làm bằng chứng nên dùng bao nilon bọc lại, đưa nó cho cô xem.

Bình luận (0)

Để lại bình luận