Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bên kia.” Lâm Tiêu Tiêu chỉ hướng.
Anh đứng dậy bế cô lên, bước vào phòng ngủ. Trên đường đi, anh không cắm ở bên trong, chỉ ngắn ngủn mấy giây nhưng cô đã là cảm thấy phí dưới nhột nhạt hư không. Vừa đến giường, cô liền chủ động ngồi lên, gắng gượng đem dương vật to dài nhét đầy tiểu huyệt, gân xanh ẩn đầy cây khiến cô thoải mái không nên lời. Thẩm Thư Lạc sợ cô gấp quá sẽ bị thương, vội duỗi tay đỡ lấy eo nhỏ. Cô gian nan ngồi hẳn lên người anh, vận động cả eo cả mông lắc lư, tự chủ ma xát dương vật đang cắm trên cơ thể, tay che miệng nhỏ phát ra từng tiếng dâm đãng ngắt quãng. Thẩm Thư Lạc thương cô mệt, thường thường dùng sức phối hợp tiện đỉnh thêm vài cái, chọc đến cô kêu sợ hãi ra tiếng.
“Không được, em kiệt sức rồi” Lâm Tiêu Tiêu hướng cả người ra sau, ngã xuống trên giường nhưng luyến tiếc không nhả dương vật của Thẩm Thư Lạc ra. Anh liền quỳ gối trên giường, sờ sờ gương mặt đẫm mồ hôi của cô, ôn nhu nói: “Vất vả cho em rồi.” Tiếp theo, anh văn nhã hạ thân, nhưng tiểu Thẩm Thư Lạc lại không có chút văn nhã nào mà cắm lút cán vào.
“A~”
Quy đầu đâm mở vách tường thịt, nguyên cây thô dài đều đi vào, cô thật có thể cảm giác bụng nhỏ chỗ bị đâm nhô lên một khối. Anh thoải mái đẩy nhanh tốc độ, cô lại lần nữa tiết thân. Tiếng rên rỉ i a như ma chướng, khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải trầm luân.
Đường đi bị đẩy ra bao lần vẫn chặt hẹp như cũ, không phải chỉ cắn dương vật mà như cắn chặt cả mệnh của anh. Âm thanh thọc ra rút vào, tiếng rên rỉ của anh và cô quyện lại với nhau. Anh không chịu nổi mà cắn chặt răng, liên tiếp mấy chục lần thọc vào rút ra, chịu đựng tới thời điểm cuối cùng mới rút ra. Lấy tờ khăn giấy ở đầu giường, bắn lên.
Lâm Tiêu Tiêu nằm ở trên giường, muốn chết chìm trong ánh mắt ấm áp của anh. Tuy rằng thời gian ở chung với Thẩm Thư Lạc không nhiều lắm, nhưng chỉ tính từ phương diện này, là có thể cảm giác sự chăm sóc tận tình của anh, lần trước ở trong xe, anh cũng tự mình dùng khăn ấm lau hạ thân cho cô. Lần này, lại cố tình không bắn ở trên cơ thể cô, rất nhiều đàn ông vì thoả mãn thị giác, sẽ cố ý bắn trên mặt hoặc ngực phụ nữ, anh lại hoàn toàn không phải kiểu người đó. Thẩm Thư Lạc lấy quần từ phòng khách kéo mặc lên, thân trên vẫn để trần, có thể thấy lấm tấm mồ hôi mang theo mùi vị của riêng anh, cầm bật lửa dò hỏi: “Anh hút thuốc có được không?”
Lâm Tiêu Tiêu gật đầu: “Đóng phim có áp lực rất lớn sao?”
“Anh không phải vì áp lực công việc mới hút thuốc.” Thẩm Thư Lạc nằm bên cạnh cô, thở ra một ngụm khói, “Anh có thói quen ở hút thuốc khi ăn no.”
Lâm Tiêu Tiêu cười khẽ. Cô nhìn chằm chằm trần nhà trong chốc lát, hỏi: “Ngày mai phải đóng phim sao?”
“Không cần, anh xin nghỉ.” Thẩm Thư Lạc tựa hồ rất thích tóc của cô, ngón tay quấn quanh vài lọn, thấp giọng nói, “Cho nên em cứ an tâm ngủ đi, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“Vâng.” Lâm Tiêu Tiêu nhắm mắt lại, thật sự có chút mệt nhọc. Chỉ là rất kỳ quái, rõ ràng cái gì cô cũng không nói ra, nhưng lại giống như anh đã biết tất cả vậy.

Thẩm Thư Lạc đến trưa ngày hôm sau mới phải đi.
“Xin lỗi, em ngày thường cũng không nấu cơm, cho nên trong nhà ngoài mì gói không có cái khác.” Lâm Tiêu Tiêu cho ảnh đế quốc bảo ăn loại mì gói không có dinh dưỡng này, cảm thấy có lỗi khủng khiếp, cảm thấy mình chăm sóc người khác chả ra sao cả.
“Anh không than phiền gì mà.” Thẩm Thư Lạc lại xoa xoa tóc cô, cười nói, “Hẳn là anh nên cảm ơn em mới đúng, ở nhà em một đêm, còn phiền toái cho anh ăn.”
“Không phiền, không phiền, chỉ là nấu mì gói mà thôi.”
Cho dù Lâm Tiêu Tiêu luôn cường điệu anh không cần giúp cô rửa chén, nhưng anh cứ một hai phải làm. Mỗi khi cô rửa xong một cái chén bằng xà bông, anh liền duỗi tay tiếp nhận, súc rửa dưới vòi sạch sẽ.
“Kỳ thật, anh rất thích rửa chén.” Thẩm Thư Lạc nổi lên ý cười trên môi.
“A? Tại sao?” Lâm Tiêu Tiêu hoang mang, cô ghét nhất rửa chén, không chỉ là rửa chén, còn ghét quét rác, chỉ ước có con rô bốt thay mình quét dọn. Cũng là vì nhà cô luôn lộn xộn, nhìn không nổi nữa sẽ có Lâm Bạch Thuật giúp cô thu dọn, có người để ỷ lại thật tốt. A, nhắc đến Lâm Bạch Thuật, cô lại rầu rĩ. Không biết nên đối mặt với anh sao nữa, chắc giả vờ say nên mất trí đi?
“Cầm chén đã rửa sạch, có cảm giác thành tựu.”
Có thành tựu sao? Cô vẫn không cảm thấy, đương nhiên lời này cũng chỉ nghĩ trong lòng.
Dọn dẹp sạch sẽ xong, Lâm Tiêu Tiêu tiễn Thẩm Thư Lạc đến sảnh. Tựa như người chồng sắp đi làm được người vợ tiễn đi, ngữ khí của anh thật tự nhiên: “Anh đi làm đây.”
Lâm Tiêu Tiêu sửng sốt một chút, thành thật mà nói: “Cố lên nha.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận