Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí tựa hồ nhất thời trở nên xấu hổ, cô làm bộ bận rộn mà mở cửa cho anh, kết quả ngoài ý muốn phát hiện có một người đàn ông đang đứng bên ngoài, là Phó Hi.
“Anh, anh như thế nào lại ở chỗ này?” Cô theo bản năng lùi về sau muốn đóng cửa. Cửa mới mở một phần nhưng Phó Hi liếc mắt một cái liền thấy được Thẩm Thư Lạc, tức khắc biểu tình âm trầm đến đáng sợ.
“Hắn ta là ai?”
“Có cần anh ở lại không?”
Hai âm thanh đồng thời vang lên, một cái giận dữ âm trầm, một cái trầm ổn làm người an tâm.
Lâm Tiêu Tiêu liếc nhìn Phó Hi một cái, rồi lại đem ánh mắt hướng về phía Thẩm Thư Lạc. Cô nheo lại mắt, cố vực dậy tinh thần hướng anh mỉm cười: “Không có chuyện gì, anh ấy là bạn của em, anh cứ đi trước đi.”
“Được, có gì cứ gọi điện thoại cho anh.”
Trước khi đi, Thẩm Thư Lạc còn khách khí gật đầu chào Phó Hi. Hết thảy mọi an tĩnh tốt đẹp đều theo Thẩm Thư Lạc rời đi. Rõ ràng là giữa hè, nhưng sau lưng cô lại lạnh run. Cô nép sau cánh cửa, lấy hết can đảm hỏi: “Sao anh lại biết em ở đây?”
Phó Hi không đáp, nhấc chân vào nhà, Lâm Tiêu Tiêu vội vàng đẩy cửa, muốn ngăn anh ở ngoài.
“Như thế nào, tên đàn ông khác có thể tiến vào, còn anh thì không thể?”
Phó Hi không cần tốn nhiều sức mà chống cửa đi vào. Cằm anh ẩn ẩn chút râu xanh chưa cạo, mang theo cảm giác mỏi mệt.
“Phó Hi, em cảm thấy chúng ta không nên gặp lại.” Lâm Tiêu Tiêu hít sâu một hơi, tận lực làm bản thân tâm bình hoà khí mà nói, “Anh đã có vị hôn thê, cần phải chung thuỷ với cô ấy mới đúng.”
Phó Hi cũng không trả lời, ánh mắt lăng lăng mà nhìn chằm chằm cô, cảm giác như chim ưng đang nhìn con mồi. Ngữ khí bất thiện hỏi: “Anh hỏi em, hắn ta là ai?”
Cái loại thái độ tra hỏi này, làm Lâm Tiêu Tiêu càng khó chịu dữ hơn. Cô trào phúng mà gợi lên khóe môi: “Phó tổng, ngày thường bận đến mức không có thời gian xem TV sao, Thẩm Thư Lạc mà cũng không biết?”
“Hai người làm rồi?”
“Dù cho như thế nào, liên quan tới anh sao?”
“Rất giỏi.”
Phó Hi mặt vô cảm mà trở tay khóa cửa lại. Theo tiếng cửa khoá vang lên, Lâm Tiêu Tiêu trì độn, ẩn ẩn ý thức được tiếp theo sẽ phát sinh cái gì. Cô vội vàng chạy trốn đến sau ghế sô pha, đem cánh tay giao nhau che trước ngực, lấy tư thế phòng vệ nói: “Phó Hi, anh đừng tới đây! Nếu anh dám cậy mạnh, em có thể tố cáo anh cưỡng gian!”
Phó Hi mặt âm trần, nhìn chiếc sô pha, từng câu từng chữ hỏi: “Hắn ta ở trên sô pha làm?”
Tuy rằng ngày thường Phó Hi cũng là một người lạnh lùng, hiếm thấy anh cười nói, nhưng Lâm Tiêu Tiêu chưa bao giờ thật sự sợ hãi anh. Nhìn người đàn ông đang nổi giận trước mắt, từng bước tới gần, lông tơ của cô nhất nhất dựng lên.
“Phó Hi, anh, anh bình tĩnh một chút.”
Lâm Tiêu Tiêu quay đầu nhìn thoáng qua, âm thầm kiếm đường chạy trốn. Cô cất bước hướng phòng ngủ chạy tới —— chỉ cần có thể khóa được cửa phòng ngủ liền an toàn. Di động cũng ở trong phòng, cô có thể gọi điện thoại cho Lâm Bạch Thuật cầu cứu, anh trai có chìa khoá dự phòng của cô. Gió ở bên tai gào thét, mắt thấy sắp chạy đến cửa phòng ngủ, cánh tay của cô đột nhiên bị bắt lại. Rõ ràng chỉ một tay bắt lấy tay cô mà thôi, nhưng lại cảm thấy như một cái xiềng xích cứng rắn. Phó Hi đem cả người cô túm vào lòng ngực, không nói hai lời bắt đầu cởi quần áo Tiêu Tiêu.
“Phó Hi! Anh buông tôi ra!”
Lâm Tiêu Tiêu gắng sức giãy giụa, nhưng mà váy ngủ đơn bạc từ cổ áo bị xé rách xuống.
“Xoẹt ——”
Một tiếng, hơn phân nửa bả vai đều lộ ra ngoài, dưới xương quai xanh tinh xảo, trên nền da trắng nõn nà, một dấu hôn đỏ sẫm phá lệ chói mắt. Vết hôn này tựa như kíp nổ của bom. Phó Hi cười lạnh một tiếng, đơn giản xé toàn bộ chiếc váy ngủ. Lâm Tiêu Tiêu hối hận khi mình không mặc nội y, vội vàng dùng tay che hai bầu vú to lớn mà chẳng che được bao nhiêu.
“Che cái gì, người của em chỗ nào anh chưa thấy qua?”
Hắn không thương hương tiếc ngọc chút nào mà đem cô ấn ngã xuống đất, kéo cà vạt xuống, đem hai tay cô trói lại. Lâm Tiêu Tiêu sợ hãi đến nước mắt chảy ra, khóc nức nở: “Anh muốn làm cái gì?”
Phó Hi một tay kéo xuống chiếc quần lót còn sót lại của cô, cười như không cười mà nói: “Làm cái gì? Đương nhiên là làm em.”
“Không được!”
Lâm Tiêu Tiêu nỗ lực khép hai chân, bị hắn vô tình bẻ ra. Phó Hi kéo dây khoá quần, một tay ấn đầu cô cưỡng bách cô phải nhìn, một tay đỡ lấy dương vật của mình chậm rãi, vô cùng kiên định mà cắm vào tiểu huyệt.
“A! Đau quá!”
Không có bất luận dạo đầu gì mà mạnh mẽ cắm vào, đau đến mức cô ứa ra mồ hôi lạnh. Dương vật thô to ngang ngạnh sinh sinh thọc thẳng vào đường đi vô cùng khô khốc, cứng rắn ép buộc ma xát với vách tường thịt mềm mại. Độ cong của quy đầu vốn là niềm vui sướng giờ chỉ đem cho cô thêm đau đớn. Phó Hi đối với sự thống khổ của cô mà mắt điếc tai ngơ, một bên vẫn duy trì động tác thọc vào rút ra, một bên đưa tay niết vú lớn của cô. Khác hẳn tình nhu ý mật ngày xưa, hắn ra sức mà nhéo hai cái nhục đoàn đỏ au, như thật sự muốn nó bầm tím hẳn mới vừa lòng, bầu vú mất sạch màu tuyết trắng ban đầu, hiện lên tầng tầng lớp lớp dấu ngón tay đàn ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận