Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thị giác cộng thêm xúc cảm bị xỏ xuyên qua, Lâm Tiêu Tiêu gắt gao ôm anh, run rẩy cao trào. Cảm giác tê dại kèm thiếu không khí, khiến cô đê mê mà tan dần lý trí, phó mặc cho sự dày vò không mệt mỏi của anh.
Không biết người phía trên đã đi chưa —— cô mơ mơ màng màng, phổi dần cạn không khí.
Thẩm Thư Lạc như biết suy nghĩ của cô, vội mang cô lên trên mặt nước.
“Khụ khụ……” Lâm Tiêu Tiêu sặc một ngụm.
Dương vật của anh còn gắng gượng mà nhét ở trong cơ thể cô, nước lạnh, nhưng hạ thân vì vận động cọ xát mà nóng lên. Anh lặp đi lặp lại dùng quy đầu nghiền đến tận tử cung của cô, sau khi tiết thân lại càng mẫn cảm, chịu không nổi bị lăn lộn như vậy, làn da trắng nõn nổi lên một tầng phấn hồng ngon miệng.
Lâm Tiêu Tiêu cố vén tóc dính trên mặt, bất chấp quay đầu xem trên bể bơi biên có người hay không —— cũng may là không có một bóng người.
“Còn muốn sao?” Thẩm Thư Lạc hôn hôn khóe môi.
“Em chịu hết nổi nữa a~……cho em tinh dịch…. a~ được không…. Thư Lạc….”
“Được, tinh dịch của anh chỉ cho em thôi”, giọng nói êm dịu của anh nhẹ nhàng vỗ về cô.
Anh thuận theo đẩy nhanh tốc độ, hừm nhẹ một tiếng, khuôn mặt tuấn mỹ ửng hồng tràn đầy hương vị tình ái. Dương vật từ trong thân thể cô lui ra, kéo theo một lượng lớn chất lỏng màu trắng ngà nổi lên mặt nước —— mang theo mùi vị tinh dịch của anh.
————(//∇//)————-
Hai người ở bể bơi sửa sang lại quần áo, Lâm Tiêu Tiêu lại sầu: “Cả người đều ướt đẫm, chúng ta đi ra ngoài thế nào bây giờ?”
“Em ở chỗ này chờ anh một chút.” Thẩm Thư Lạc bò ra bể bơi, cả người ướt lộc cộc mà đi vào phòng khách, khiến không ít người vây xem. Chỉ chốc lát sau, không biết từ nơi nào anh cầm tới mấy cái khăn tắm lớn màu trắng, bọc lấy phần dưới của anh và thân thể của Lâm Tiêu Tiêu.
“Cảm ơn anh.” Lâm Tiêu Tiêu đứng ở thành bể bơi, chà lau đầu tóc ướt mù của mình, không nhận ra đằng sau có người từng bước lại gần.
Phó Hi bất ngờ giữ lấy cánh tay cô: “Anh đưa em về.”
Lâm Tiêu Tiêu hoảng sợ, tiềm thức hướng trốn đến sau Thẩm Thư Lạc. Một đôi mắt hoảng sợ đỏ hồng như con thỏ bị kinh hãi: Cầu trời, anh không thấy chuyện lúc nãy.
Nhìn đến động tác tránh né của cô, Phó Hi đáy mắt phiếm qua một tia đau xót.
“Vị tiên sinh này, người của tôi, tôi sẽ phụ trách đưa về, không nhọc ngài quan tâm.” Thẩm Thư Lạc cười ngăn tay Phó Hi.
Hai người đàn ông đứng mặt đối mặt, không khí ẩn ẩn sự đối chọi gay gắt tưởng chừng muốn nổ tung.

Lâm Tiêu Tiêu trăm triệu lần không nghĩ tới, người đánh vỡ khung cảnh quỷ dị này lại chính là Hồ Điệp.
“Tiêu Tiêu, cậu có biết ai vừa ký tên cho tớ kooooo!” Hồ Điệp chạy tới nhanh như chớp, mặt đỏ bừng bừng, hưng phấn không khác gì bị thần kinh. Chạy tới gần, mới thấy cả người Lâm Tiêu Tiêu ướt như chuột lột, đang nhỏ nước tong tong, Hồ Điệp kinh ngạc: “Ơ, sao cả người cậu đều bị ướt vậy?”
“Tớ…… không cẩn thận rớt xuống bể bơi.”
“Quần áo Thẩm Thư Lạc cũng ướt đẫm, chẳng lẽ hai người kéo nhau rơi vào?”
“……” Lâm Tiêu Tiêu cuối cùng cũng biết, cái gì gọi là không sợ đối thủ mạnh như hổ mà chỉ sợ đồng đội ngu như heo.
Thẩm Thư Lạc nghiêng đầu hoà giải: “Đi tới nhà anh thay quần áo đi, lỡ bị cảm lạnh thì không tốt đâu.”
Không đợi đương sự Lâm Tiêu Tiêu gật đầu, Hồ Điệp sớm hứng thú ngời ngời mà nhanh nhảu: “Được ạ!”
Thẩm Thư Lạc đưa các cô đi ra ngoài, đi được một lát, Lâm Tiêu Tiêu vẫn không nhịn nổi, quay đầu lén nhìn Phó Hi một cái. Anh vẫn cố chấp đứng tại chỗ, khác xa khung cảnh ầm ĩ sôi nổi đằng sau, tựa như bị ngăn cách thành hai thế giới vậy. Khoảng cách khá xa, kỳ thật không rõ vẻ mặt của anh, chỉ là mạc danh kỳ diệu cảm thấy, thân ảnh của Phó Hy toát lên sự cô đơn lạnh lẽo ……
Bóng đêm dày đặc, điểm điểm vài ánh sao lẻ loi trên trời, ánh đèn đường ảm đạm chiếu sáng khung cảnh.
Thẩm Thư Lạc không ra khỏi cổng mà hướng theo đường bên trong tiểu khu đi.
Hồ Điệp bộp chộp: “Chúng ta không ngồi xe đi sao?”
“Không cần ngồi xe, đi vài bước là đến, nhà anh ở trong tiểu khu này.”
Quả nhiên, đi khoảng ba trăm mét, Thẩm Thư Lạc dùng vân tay mở một cánh cửa sang trọng không kém. Hồ Điệp phe phẩy đầu cảm thán: “Làm minh tinh thật là có tiền!”
Thẩm Thư Lạc chỉ mỉm cười.
Không ngờ lời của Thẩm Thư Lạc lại linh đến thế, Lâm Tiêu Tiêu bị hắt xì liên tiếp vài cái.
“Phòng tắm ở lầu hai, trong ngăn tủ có áo tắm mới.” Thẩm Thư Lạc đứng ở dưới cầu thang xoắn ốc, chỉ phương hướng, “Là căn phòng cuối hành lang, bên trái.”
“Vâng.” Lâm Tiêu Tiêu lười biếng leo từng bậc thang gỗ, đánh tiếng lộc cộc.
Dựa theo tính cách của Thẩm Thư Lạc, cứ nghĩ phòng của anh sẽ đơn giản lắm, không ngờ —— vừa mở cửa, đập vào mắt là một bức tranh nghệ thuật cỡ lớn, kín cả tường, hình như tác phẩm được vẽ bằng màu nước, màu sắc rất hài hoà. Phòng ngủ mang phong cách của Nhật, trên bàn làm việc có cuốn sách đang đọc dở cùng nửa ly cà phê, có một góc ngập tràn quà tặng cùng thư của fan, có lẽ anh đã dành nhiều thời gian ở đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận