Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu thoả thích tắm sạch sẽ rồi mới mặc áo tắm thong thả xuống lầu.
Ở phòng khách, Thẩm Thư Lạc đang ngồi ở trên sô pha xem TV. Anh đã thay một chiếc áo tắm, một tay đang cầm khăn lông màu xám lau tóc, tay còn lại giơ điều khiển đổi kênh liên tục.
“Hồ Điệp đâu ạ?” Lâm Tiêu Tiêu đến sô pha ngồi xuống, ngó trái ngó phải đều không thấy cô ấy.
“Cô ấy đã về rồi.” Thẩm Thư Lạc dừng một chút, cười rộ lên, “Nói là không muốn làm cái bóng đèn chói mắt.”
Hồ Điệp thật là…… biết trong lòng là được rồi, sao cứ toạc móng heo ra thế chứ. Lâm Tiêu Tiêu vừa xem TV, thuận miệng hỏi: “Nơi này lớn như vậy, anh ở một mình sao?”
“Ưm, thật ra anh cũng không có thời gian, thỉnh thoảng mới về.” Thẩm Thư Lạc cầm tay cô rồi nói, “Mỗi gian phòng ở đây đều do anh bỏ tâm tư bài trí, em muốn đi xem không?”
Lâm Tiêu Tiêu gật gật đầu. Nào là thư phòng mang phong cách Bắc Âu, nào là phòng thay đồ kiểu Trung Quốc, phòng kiểu Địa Trung Hải, còn có phòng vẽ tranh mang phong cách truyền thống…… (thịt văn, mong mọi người coi như gió thoảng mây trôi, đừng tưởng tượng khung cảnh, được không ( ͡° ͜ʖ ͡°), edit khúc này tui cũng không hiểu nổi suy nghĩ tác giả haha)
“Anh có vẽ tranh sao?” Cô đi vào phòng vẽ, ngạc nhiên vỗ vỗ nhẹ vào một bức tượng bán thành phẩm, “Cái này cũng do anh điêu khắc?”
“Đợt trước anh có diễn vai một nhà điêu khắc, sợ làm không tốt nên tự học riêng một chút.” Thẩm Thư Lạc dựa lên tường, như có như không thở dài, “Đáng tiếc anh không có thiên phú, vẫn không khắc ra hình ra dạng được.”
“Rõ ràng là rất đẹp.” Không phải cố tình vuốt mông ngựa, cô thật sự cảm thấy như vậy. Tuy rằng vẫn chưa điêu khắc xong, nhưng đường cong cơ bắp của nhân vật đều điêu khắc đến thập phần rõ ràng, chẳng thua gì mấy tác phẩm cô thấy trên TV.
“Nếu em thích, anh có thể khắc giúp em một cái.” Ánh mắt Thẩm Thư Lạc dịu dàng, ôn nhu.
“Thật sự?” Vừa vui mừng không lâu, chỉ số thông minh của cô đột nhiên online, “Nhưng mà…… Điêu khắc kiểu này là khoả thân sao, cho nên…… yêu cầu em cởi quần áo làm người mẫu?”
“Có người mẫu đương nhiên tốt nhất, chỉ là trong thời gian tới, lịch làm việc của anh kín mất rồi.” Thẩm Thư Lạc từ trong ngăn kéo lấy ra một cái thước dây, “Cho nên, chúng ta chỉ cần đo kích cỡ của em là được.”
“Kích cỡ chỗ nào cơ?”
“Đầu, cổ, vai, chiều dài cánh tay, ngực, vòng eo, còn có……” Ánh mắt của anh chậm rãi nhìn ngắm thân thể cô. Chỉ như vậy thôi nhưng Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy như mình đang loã lồ trước mặt anh vậy.
Cô do dự: “Mặc quần áo đo cũng được đúng không anh?”
Thẩm Thư Lạc mỉm cười: “Phải cởi hết ra mới đo được.”
“…… Vâng.” Lâm Tiêu Tiêu cởi dây, áo tắm trượt xuống…… cô cắn răng cởi từng món nội y. Thật sự trần truồng bại lộ trước ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.
Thẩm Thư Lạc đi lên trước, đầu tiên đo vòng cổ, rồi đến vai, cánh tay, ngực…… từng động tác từ tốn, nhẹ nhàng, sự lạnh lẽo của thước dây dán trên đầu vú hơi không thoải mái, khiến cô không tự chủ được mà run rẩy một chút.
Lâm Tiêu Tiêu hơi giật mình, khó hiểu hỏi: “Phải đo kĩ càng thế sao?”
“Em thả lỏng chút đi, vậy đo mới chính xác được.” Thẩm Thư Lạc bộ dáng nghiêm túc làm cô muốn nói gì cũng đều nghẹn lại, núm vú đang căng cứng cũng trở nên hơi mềm xuống.
Nhưng dưới ánh mắt chằm chằm của đàn ông như thế, thật không thể nào tự nhiên nổi: “Hay anh đo chỗ khác trước được không?”
“Được.” Anh ngồi xổm xuống, đo chân cô, vô tình hay cố ý mà đối mặt với nơi tư mật giữa hai chân Lâm Tiêu Tiêu. Lông chỉ thưa thớt vài cọng, lộ ra da thịt sáng loáng, mỡ màng. Một giọt chất lỏng trong suốt đập vào mắt anh, không tiếng động mà nhỏ xuống sàn nhà.
Thẩm Thư Lạc thò tay vào giữa hai chân cô, làm như vô tình mà thốt lên: “Em ướt rồi này.”
Lâm Tiêu Tiêu chỉ muốn chạy trốn khỏi đây, xấu hổ muốn chết. Tuy biết mình không ngây thơ trong sáng gì, nhưng cũng không muốn anh cảm thấy mình quá dâm đãng.
“Đem chân tách ra một chút, anh muốn đo chỗ này.”
“……” Đằng nào cũng đã mất mặt rồi, cô không giãy dụa nữa đem chân tách ra, nếu như Thẩm Thư Lạc ngẩng đầu, có thể thấy được khuôn mặt đỏ đến phát sốt của cô. Đương nhiên anh không rảnh ngẩng đầu, vô cùng chuyên chú mà đem thước dán ở cửa huyệt, dòng chất lỏng từ từ tiết ra nhanh chóng tẩm ướt thước dây. Màu lấp lánh chói mắt.
“…… Vẫn chưa đo xong sao?”
“Đo được rồi, nhưng anh còn chuyện khác phải làm.”
Nói xong, cô chợt cảm thấy hạ thân nóng lên —— là đầu lưỡi đàn ông chui vào miệng huyệt của cô. Chiếc lưỡi ướt nóng như một con rắn nhỏ, vặn vẹo, toan vọt vào nơi sâu thẳm xinh đẹp ấy.
Hạ thân tê rần, cảm giác thoải mái không nên lời ập tới, hai chân như bị rút hết sức lực, đứng không nổi nữa, cô đành dựa vào bức tượng điêu khắc đằng sau. Người ngửa ra, chỗ ấy phơi bày càng làm anh thêm mạnh bạo hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận