Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tới ngày quay, nhìn thấy Tiêu Nhạc, Lâm Tiêu Tiêu ẩn ẩn đau đầu. Xin hỏi cái người trước mặt đang cười lộ ra tám cái răng là ai, cái người đang cùng nhân viên trong đoàn chơi đuổi bắt là ai? Cô chỉ thích khi anh ta diễn mặt than, nhưng với tính cách thật thì quả nhiên, không dám khen.
Tiêu Nhạc chủ động đến giới thiệu mình với Lâm Tiêu Tiêu: “Xin chào, tôi tên là Tiêu Nhạc. “Tiêu” chính là tiêu trong nhạc cụ, loại mà thổi dọc chứ không phải thổi ngang, thổi ngang là cây sáo. Còn “Nhạc”, là nhạc trong vui vẻ, khoái lạc. Bạn bè hay gọi tôi là Nhạc Nhạc, fan thì gọi Nhạc ca, cô thích gọi tôi thế nào cũng được hết.”
Lâm Tiêu Tiêu hơi chóng mặt, anh ta nói nhiều như vậy mà không hề hụt hơi, thần sắc phức tạp gật đầu thăm hỏi: “Xin chào, tôi là Lâm Tiêu Tiêu”
“Tôi biết cô.” Tiêu Nhạc cười, “Tuy rằng tôi mới vào nghề không lâu, nhưng cũng biết kha khá. Cô đã cùng hợp tác với Thẩm Thư Lạc trong một bộ phim điện ảnh, ngày hôm qua tôi đã cố ý tìm xem rồi. Nghe nói, cảnh đó của hai người là làm thật?”
Lâm Tiêu Tiêu: “……” Quả nhiên không có bức tường nào mà không lọt gió?
“Không bằng hôm nay chúng ta cũng làm thật đi, tôi tin hiệu quả không tồi đâu.” Tiêu Nhạc hướng Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, “Kỹ thuật của tôi rất tốt, sẽ khiến cô vừa lòng. Lỡ như không vừa lòng lắm thì tôi sẽ nỗ lực đến khi cô công nhận thì thôi.”
Yêu ma quỷ quái gì đây? Nếu nói là băng sơn Tiêu Nhạc trong những bộ phim anh ta từng đóng, cô thật cầu mà không được. Nhưng đối mặt với con người thật của anh ta thế này, quả nhiên không khơi gợi thú tính nổi.
“Không cần, tôi sẽ nỗ lực cho đến khi anh công nhận kỹ thuật diễn của tôi.” Lâm Tiêu Tiêu từ chối khéo.
Cô liền hướng phòng trang điểm đi, sau lưng Tiêu Nhạc tung ta tung tăng theo đuôi: “Thử một lần xem như thế nào, chỉ một lần thôi mà~”
“Không cần.”
Lâm Tiêu Tiêu chuẩn bị xong, hoá trang thành tạo hình nữ chủ, điển hình mỹ nhân ngày xưa. Trang phục so với nữ chủ giống nhau hoàn toàn, kiểu trang phục hở hang đời Đường, áo ngắn quây trong váy, hở ngực hở vai, Lâm Tiêu Tiêu thắng nhờ nước da trắng mịn và kích cỡ ngực đáng kiêu ngạo của mình. Nhưng minh tinh vẫn có loại thần thái vượt qua người bình thường. Lâm Tiêu Tiêu chỉ là thế thân cảnh nóng của nữ chủ mà thôi.
Đến cảnh giường chiếu, theo lệ thường mọi người sẽ rời đi hết. Đạo diễn sau khi bàn luận kĩ về các tư thế rồi cũng lượn mất, nhường lại không gian riêng cho hai người toả sáng.
“Bùi tướng quân, xin ngài đừng để thiếp lại một mình.” Lâm Tiêu Tiêu đóng vai một danh kỹ thanh lâu, nói xong câu đó, cô liền đối mặt với máy quay, một tầng rồi lại một tầng, cởi áo ngoài, trung y, chỉ để lại một cái yếm màu đỏ, thêu uyên ương nghịch nước tinh xảo.
Mang trang phục tướng quân càng tăng thêm sự khí khái trên khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Nhạc, thấy bờ vai xinh xắn trần trụi, nhíu mày: “Còn ra thể thống gì, mau đem quần áo mặc vào!” Nói xong, hắn còn thập phần chính nhân quân tử mà vòng qua người cô, định ra ngoài.
“Đến thanh lâu không phải để tìm vui sướng sao?” Lâm Tiêu Tiêu đem tay ra phía sau, tự cởi dây yếm, xoạt— một tiếng, mảnh vải duy nhất che chắn bầu vú to lớn của cô cũng đã rơi xuống. Thân ảnh nõn nà gợi cảm đánh thẳng vào mắt người xem. Cô lại bước lên vòng đến trước mặt hắn, kéo tay Tiêu Nhạc, đem nó ấn lên khoả mềm mại mê người trước ngực, từng câu từng chữ nhẩn nha: “Mà thiếp, nguyện hầu tướng quân tìm vui sướng a~.”
Bàn tay thô ráp của đàn ông đặt lên vú cô, cứng đờ không di chuyển, Tiêu Nhạc giãy giụa: “Ta còn có chuyện quan trọng phải làm.”
“Việc quan trọng nhất không phải là xuân tiêu đáng giá ngàn vàng sao, tướng quân của thiếp.”
Tiêu Nhạc cắn răng, một tay liền bóp vú, một tay kéo cô ngồi lên bàn, cúi xuống mút đôi môi thơm. Hắn dùng đầu lưỡi khoẻ mạnh cạy khớp hàm của cô, dũng mãnh xâm chiếm, cuồng loạn dây dưa đến khi cô chịu thua mới bỏ qua. Lưỡi bị ức hiếp đến phát đau, Lâm Tiêu Tiêu không dấu vết mà đẩy hắn một chút. Kỳ thật hôn diễn căn bản là không cần phải dùng lưỡi, phần lộ mặt có thể do nữ chủ diễn bổ sung, không tới lượt cô. Tiêu Nhạc đúng là quá đáng vãi nồi.
Hắn thức thời nghiêng đầu đi liếm tai của Tiêu Tiêu. Vành tai vừa bị liếm vừa bị cắn nhưng không phải điểm mẫn cảm của cô, đơn thuần chỉ cảm thấy ngưa ngứa. Cô tuân theo kịch bản, hai tay vừa sờ soạng, cố cởi bỏ y phục của hắn. Bội kiếm theo quần áo rớt xuống đất, phát ra âm thanh ầm ĩ.
Hắn dùng cả hai tay cố gắng ôm trọn bầu vú lớn của cô, xoa nắn liên tục, đầu vú không chịu đựng nổi dựng đứng hai viên hồng anh dụ hoặc.
“Vú em thật xinh đẹp, quá lớn, hai tay anh không nắm nổi rồi này, sờ vào thật sướng.” Tiêu Nhạc thầm thì xong cúi đầu ngậm một bầu vú của cô, như đang mút kẹo que, vừa hút vừa liếm đến khi hai vú của cô thấm đầy nước bọt ướt át, dâm mỹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận