Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu vừa tức giận vừa buồn cười mà trừng mắt nhìn hắn: “Lo mà đọc truyện tranh của em đi, con nít con nôi đừng xen vào chuyện người lớn.”
Cô dỗ mãi mới đuổi được Doãn Xuyên ra phòng khách, cũng đóng lại cửa phòng ngủ. Chính Đường Mật cố ý khơi mào chiến tranh, cô tuyệt không bạch bạch chịu khinh. Lâm Tiêu Tiêu đầu tiên là gọi cho Thẩm Thư Lạc, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Đoàn phim《 Giang Sơn Trung 》anh có quen biết ai không ạ? Người mà có quyền thay đổi sắp xếp diễn viên ý ạ?”
Thẩm Thư Lạc trầm ngâm một lát, cái gì cũng không hỏi, trả lời: “Anh cùng Giác đạo diễn có chút quen biết, em muốn đoàn phim đổi ai, nói tên cho anh.”
“Đường Mật, “Đường” trong triều đường, “Mật” trong ong mật.” Cô đem tin tức mình biết nói thẳng ra, “Lần trước khi em đi phỏng vấn, đụng phải cô ta, hình như là vai nữ số 3.”
“Được, anh đi hỏi một chút.” Anh không nghĩ ngợi liền đáp ứng hỗ trợ, làm Lâm Tiêu Tiêu rất cảm kích: “Cảm ơn, chờ khi anh có thời gian, em mời anh ăn cơm.”
Năm phút đồng hồ sau, Thẩm Thư Lạc gọi lại: “Tiêu Tiêu, xin lỗi, chuyện này khả năng không giúp được em. Người này do phía đầu tư xếp vào, tổ đạo diễn không có quyền thay đổi.”
Nói không thất vọng là giả, Lâm Tiêu Tiêu nỗ lực mỉm cười: “Không sao đâu ạ.”
“Tuy rằng anh giúp không được gì, nhưng anh biết có người có thể.” Thẩm Thư Lạc dừng một chút tựa như đang cân nhắc, trầm giọng, “Còn nhớ lần trước ở bữa tiệc sau khi lễ chiếu đầu phim điện ảnh, cái người giữ chặt em —— Phó Hi.” Không biết có phải do cô mẫn cảm hay không mà hình như anh đã nghiến răng mà nói ra cái tên ấy.
“….Hắn là nhà đầu tư lớn nhất của《 Giang Sơn Trung .”
“……”
Lâm Tiêu Tiêu không nhớ rõ mình cúp điện thoại như thế nào, chỉ cảm thấy thế giới này quá nhỏ, vòng đi vòng lại không ngờ lại vòng tới người Phó Hi. Mới vừa rồi cô còn nói lời lạnh nhạt mà cự tuyệt hắn, giờ phải tự vả mặt mà quay đầu xin hắn hỗ trợ, cũng không biết hắn có để bụng hay không……
Do dự thật lâu, cuối cùng sự chán ghét với Đường Mật chiến thắng lòng tự trọng. Lâm Tiêu Tiêu tìm tên Phó Hi trong danh bạ, điện thoại mới vang lên một tiếng, nháy mắt đã có người nhận: “Alo?”
“…… Xin chào, em là Tiêu Tiêu. Em, em có chút chuyện muốn nhờ anh giúp.” Cô nhắm mắt nhắm mũi mà nói cho hết.
“Được.” Tiếng nói của Phó Hi bật thốt ra.
Hả? Hắn thế nhưng như vậy liền đáp ứng rồi? Lâm Tiêu Tiêu có chút khó có thể tin: “Anh không hỏi xem là chuyện gì sao?”
“Chỉ cần anh có thể làm được, anh đều sẽ đáp ứng em.”
“……” cô nắm di động, sững sờ, lòng càng thêm chua xót.
“Tiêu Tiêu, anh vẫn ở dưới lầu.”
Lâm Tiêu Tiêu bước nhanh đến cửa sổ, xốc lên bức màn —— chiếc xe màu đen còn đỗ ở đó chưa từng di chuyển, Phó Hi dựa vào trên thân xe hút thuốc, ánh lửa từ điếu thuốc chớp tắt, hiện lên một bộ dáng cô đơn, phảng phất đã đợi thật lâu thật lâu.
Ngực trướng trướng, xen lẫn ấm áp. Tâm trạng phức tạp vừa vui vừa buồn.
Như có thần giao cách cảm, Phó Hi ngẩng đầu lên nhìn về hướng của cô, khoảng cách rất xa, nhưng cô vẫn thấy được nụ cười của anh.

Lâm Tiêu Tiêu nói thỉnh cầu của mình cho Phó Hi, anh gật gật đầu, nói làm xong sẽ báo cho cô. Ngày hôm sau, cô liền nhận được tin nhắn: 【Buổi chiều hai giờ, khách sạn XX, 1808.】
Vẫn là ngữ khí quen thuộc, cực kỳ ngắn gọn, đơn giản trực tiếp.
Khách sạn? Chẳng lẽ là ám chỉ, dùng thân thể trao đổi sự giúp đỡ của anh sao? Lâm Tiêu Tiêu cầm di động, tới tới lui lui đi lại trong phòng. Mắt thấy thời gian trôi qua, cô vội vàng trang điểm nhẹ, đến chỗ hẹn.
Vẫn giống như ngày xưa, nói là xưa nhưng thực ra cũng không lâu lắm, chỉ là cô cảm thấy như chuyện xưa vậy, Phó Hi lúc nào cũng sớm ở trong phòng chờ cô. Anh ăn mặc một kiện áo sơmi màu đen, không đeo caravat, cổ áo được mở hai cái cúc, lộ ra xương quai xanh gợi cảm.
Trong khoảng thời gian này bọn họ cũng ngẫu nhiên chạm mặt, lúc ở bữa tiệc tại biệt thự, hay lúc anh đợi cô ở dưới nhà.
Cũng không biết có phải do tác dụng tâm lý, Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy không khí khi hai người ở chung có chút gì đó xấu hổ, tựa như lúc mới quen biết vậy.
Cô cúi đầu đi vào phòng.
“Việc em nhờ, anh đã làm xong, Đường Mật sẽ không được phép xuất hiện ở đoàn phim 《 Giang Sơn Trung 》nữa.”
Phó Hi lấy ra một tập tài liệu, đưa cho cô, “Anh còn tra được một ít thứ khác.”
“Tra được gì ạ?” Lâm Tiêu Tiêu tiếp nhận, mở ra.
“Bạn trai cô ta bỏ vốn đổi lấy vai nữ số 3, đáng tiếc cô ta còn chưa thấy đủ, vì để tiến thêm một bước, tranh thủ nữ số 2, đã tìm Giác đạo diễn.”
“Ý của anh là Đường Mật đã ngủ với đạo diễn?”
Lâm Tiêu Tiêu gia nhập giới này thời gian không ngắn, nhưng mà nhiều nhất cũng chỉ có thể xem như khán giả của cái vòng luẩn quẩn này thôi. Sự tồn tại quy tắc ngầm thì tất cả mọi người đều hiểu rõ trong lòng, không nói ra, cho tới nay cô chỉ mới là quần chúng ăn dưa, luôn nghe người ta nói vì vai diễn bồi ngủ, bị phú hào bao dưỡng. Sự tình này lại phát sinh ở người cô quen biết, hết thảy trở nên có chút vi diệu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận