Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Hi gật đầu: “Giác đạo diễn có sở thích quay lén video tình ái, lúc ấy ở khách sạn trong phòng có lắp vài cái camera, đây là bản gốc.”
“Sao anh lại đưa cho em?” Lâm Tiêu Tiêu một chút cũng không hiếu kỳ tại sao anh có cả bản gốc, năng lực của anh không có gì phải nghi ngờ.
Chẳng qua cô chỉ nhờ anh hỗ trợ một việc, cũng không đem tất cả sự tình nói ra, anh không rõ nguyên nhân vì sao cô phải đối phó Đường Mật nhưng lại làm vô cùng chu đáo, tận tâm.
“Nắm lợi thế trong tay, không cần lo trước sau.”
Lâm Tiêu Tiêu nhìn anh. Cảm giác anh đem lại cho mình một loại bình tĩnh, an tâm, dù trời có sập xuống thì sẽ có anh chống đỡ thay cô. Thẩm Thư Lạc cũng như vậy. Chỉ là sự lạnh lùng, tự tin của Phó Hi, nổi bật lên thực lực tuyệt đối.
Không có tiếng người nói nữa, trong phòng lại trở nên an tĩnh.
“Buổi chiều còn có cuộc họp, anh đi trước.” Phó Hi ho nhẹ một tiếng, cầm lấy áo vest trên sô pha, hướng đi ra cửa.
“?”
Lâm Tiêu Tiêu theo bản năng mà duỗi tay kéo anh lại, “Chỉ như vậy đã đi rồi?”
“Nếu em muốn phong sát hoàn toàn cô ta, anh sẽ đi sắp xếp.” Bộ dáng nghiêm trang của Phó Hi chọc cho cô bật cười.
Vốn dĩ chút xấu hổ trong không khí, xuỳ— một cái tiêu tán cả. Cô mang theo ý cười mà nhìn về phía anh: “Không phải ý tứ này, em muốn nói buổi chiều anh còn có việc bận, sao lại muốn gặp em tại khách sạn?”
Phó Hi nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Em muốn làm?”
Lâm Tiêu Tiêu:”…”
Cô sắp bị anh ép tức chết rồi! Rõ ràng là anh gửi cho cô địa điểm gặp mặt, khách sạn là nơi khiến người ta dễ liên tưởng, có hiểu không? Phó Hi một tay cầm áo khoác, đột nhiên nhích lại gần người cô. Mùi hương đàn ông quen thuộc bỗng chốc xông vào trong mũi cô.
“A, anh không phải còn có cuộc họp sao?” Lâm Tiêu Tiêu chột dạ, bị anh bức bách liên tục lui về phía sau.
Phó Hi nâng tay trái lên, nhìn đồng hồ ước lượng thời gian, không vui mà nhăn mày lại: “Thời gian không dư nhiều lắm.”
“Cho nên vẫn là nhanh về công ty đi.” Lâm Tiêu Tiêu mới vừa nhẹ nhàng thở ra, đã bị túm chặt tay lôi đi, “Từ từ, anh muốn mang em đi đâu?”
“Đi trong xe.”
Trong xe??? Lâm Tiêu Tiêu không thể lý giải nổi, một đường bị anh đưa tới hầm ngầm để xe. Tài xế là một người đàn ông trung niên, nhìn thấy Phó Hi mang theo một cô gái lên xe, thần sắc không có nửa phần khác thường, phảng phất coi cô chỉ như không khí.
“Phó tiên sinh, về công ty sao?” Tài xế hai mắt nhìn thẳng phía trước, cung kính hỏi.
“Ừm.”
Phó Hi không biết ấn cái nút gì, một khối tấm ván gỗ tự động chậm rãi dâng lên, chặn tầm nhìn tài xế, đem phía sau xe biến thành một không gian độc lập.
“Anh dường như có vẻ rất quen thuộc làm chuyện này nha.” Lâm Tiêu Tiêu không thể tưởng được còn có trang bị cách ly loại này, trừ bỏ sự bảo mật khi xe chấn, còn có tác dụng khác nữa sao.
Phó Hi cúi người hôn lên môi thơm, một tay xoa xoa mặt cô, một tay ngựa quen đường cũ mà xoa bầu vú mềm mại. Anh dễ dàng vén áo của cô lên, lộ ra bụng nhỏ có cái rốn xinh xinh, cùng với nội y màu đen đang bao vây hai cái bánh bao trắng trắng. Anh đem bàn tay với vào nịt ngực, dùng móng tay khẩy nhẹ một chút rồi lại đè nặng một chút, khơi dậy sự sung sướng của cô. Giọng nói mang hơi thở tình dục của anh vang lên: “Ý em muốn nói là làm chuyện như vậy?”
“Hay là như vậy?” Giọng nói rơi xuống, anh liền vùi đầu vào hai bầu vú mê người. Râu cứng trên cằm anh chạm chạm vào vú cô, cọ xát mẫn cảm đến run người.
Đầu lưỡi hữu lực mà linh hoạt, đem một bên đầu vú cuốn vào trong miệng. Trong khoang miệng ướt nóng của anh, trái anh đào mau chóng cứng rắn sưng lên. Đầu vú sung huyết đỏ thắm, dù đã trải qua bao lần tính ái mà vẫn giữ màu sắc tươi đẹp câu dẫn đàn ông.
Xe chậm rãi rời khỏi bãi đỗ, ánh sáng mặt trời sáng ngời đột nhiên xuyên qua cửa sổ pha lê chiếu vào. Cửa sổ xe sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi, sáng trong đến có thể tinh tường nhìn đến cảnh sắc của phố không ngừng lùi lại đằng sau.
“Ư~… ưm~ từ từ” Lâm Tiêu Tiêu động tình những vẫn cố đẩy đẩy anh, bất an hỏi: “Đây là loại cửa kính pha lê bình thường, bên ngoài có thể nhìn rõ bên trong?”
“Đúng.” Phó Hi vẫn là bộ dáng khí định thần nhàn trả lời như không có chuyện gì.
Lâm Tiêu Tiêu nhanh tay đem cái áo đã bị vén lên trên ngực kéo xuống dưới, kiên quyết lắc đầu: “Không được, chúng ta không thể ở chỗ này làm, sẽ bị người khác thấy.”
“Không muốn bị người khác thấy?”
“Vớ vẩn! Ai thích cởi hết bị người khác vây xem chứ?”
Phó Hi rút từ túi ra một chiếc cà vạt màu xám đậm, buộc lên, che khuất đôi mắt của cô: “Như vậy sẽ không bị người khác nhìn thấy.”
“…”
Lâm Tiêu Tiêu đột nhiên liền nhớ tới cái ngày mà hai người mê đắm trong phòng thử đồ, anh cũng dùng tay che mắt cô lại, bịt tai trộm chuông dắt cô ra khỏi trung tâm mua sắm. Đồ thần kinh nhà anh, anh có hiểu lầm gì với cái từ “bị người khác thấy” hay sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận