Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu sung sướng muốn xỉu mất, gương mặt hiện hai luồng kiều diễm đỏ ửng, mê loạn. Mọi giác quan chỉ tập trung tại điểm tiếp xúc với dương vật của Phó Hi.
Anh rất quen thuộc với phản ứng của thân thể cô, đột nhiên đẩy nhanh tốc độ tiến quân. Hai vú lớn bị ép tới ngực anh kêu bẹp~ bẹp~
Cảm giác sợ hãi lỡ bị người khác nhìn thấy thêm sức lực của đàn ông đẹ nặng dưới hạ thân, cô cảm thấy mình sắp hỏng.
Dương vật cảm nhận tiểu huyệt đột nhiên hút mạnh một cái, anh buông thả bản thân, phóng ra hết sức. Tiếng kêu đạt cao trào của cả hai quấn vào nhau không rời.
Chờ dư vị sung sướng dần dần thối lui, anh giúp cô mặc lại quần áo rồi mới chỉnh lại trang phục của mình. Phó Hi một tay đem cô ôm vào trong ngực, cằm gối lên đỉnh đầu Tiêu Tiêu, nói: “Lần này không có nhiều thời gian nên anh hơi vội vàng, lần sau bù cho em nhé.”
“Không cần” Lâm Tiêu Tiêu không chút nghĩ ngợi bật thốt lên lời cự tuyệt.
“Đừng ngại mà, không ai thấy chuyện chúng ta đã làm đâu, để tí nữa anh cho tài xế đưa em về”, Phó Hi thập phần săn sóc nói.
“Em tự về được mà” Lâm Tiêu Tiêu chưa quen được sự ân cần này của anh.
“Vậy thì gọi xe về.” Phó Hi từ ví lấy ra một cái thẻ, nhét ở tay cô.
“Gọi xe sao mà dùng thẻ tín dụng được.” Lâm Tiêu Tiêu trêu đùa.
Phó Hi kiên trì: “Em cần mua gì thì mua.”
“Anh có ý gì? Muốn bao nuôi em?”
Cô không hề nghĩ chuyện tiến xa hơn với anh, châm biếm nói, “Hay là, về sau mỗi lần ngủ xong, anh muốn thanh toán cho em một khoản tiền?”
“Tiêu Tiêu, làm bạn gái của anh đi.”
Phó Hi yên lặng nhìn cô, không để ý cô ra vẻ, thần sắc cực kỳ trịnh trọng, nghiêm túc hứa hẹn: “Anh sẽ làm em hạnh phúc.”

Thứ bảy là ngày họp lớp lớn học. Đường Mật cũng không gọi cho Lâm Tiêu Tiêu nữa, nhưng thật ra trong group có không ít người cố ý tag tên cô, lặp đi lặp lại dò hỏi cô có tới không.
Lâm Tiêu Tiêu mặc kệ mấy người đó, âm thầm suy nghĩ: Đương nhiên muốn đi, cô còn muốn đi nhìn Đường Mật bày thêm trò mèo gì nữa.
Để chuẩn bị, Lâm Tiêu Tiêu còn đi salon tạo hình lại kiểu tóc. Làn da vốn trắng nõn, thêm mái tóc màu nâu nhẹ xoăn xoăn lả lơi, càng tăng thêm sự quyến rũ. Trong tủ giày, mấy đôi cao gót phủ đầy bụi cũng bị cô lôi ra hết, chọn trái chọn phải, quyết định một đôi màu bạc tinh tế, cao 12 phân. Cô thích mua giày cao gót, nhưng lại không thường xuyên đi, mỗi lần không phải xước gót chân thì lại xước ngón chân, có khi còn trẹo luôn chân.
Đúng là ăn cho mình, mặc cho người.
Cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng, cô dán sáu cái băng keo cá nhân lên chân mới đi được đôi này. Trước giờ hẹn năm phút, ghế lô đã ngồi đầy, các bạn học đều biến hóa không nhiều lắm, chỉ hơi gầy – béo hay trắng – đen đi chút thôi.
“Lâm Tiêu Tiêu, tớ còn tưởng rằng cậu sẽ không tới, tới tới tới, ngồi chỗ này.”
Lớp trưởng nhận ra đầu tiên, dẫn cô tới chỗ ngồi. Từ ghế lô tới cửa lớn cũng chỉ mấy chục bước, nhưng cô rõ ràng cảm giác được ánh mắt của tất cả mọi người đang chiếu vào mình, phảng phất giờ phút này đi vào không phải là người, mà là động vật kỳ quái nào.
Cũng không biết bọn họ cố ý hay không, tên tra nam bạn trai cũ Âu Dương kiệt an vị bên tay trái chỗ của cô.
Âu Dương kiệt sửng sốt một chút, ngồi bên phải hắn là Đường Mật. Ả thấy ánh mắt hắn vẫn luôn dừng trên người Lâm Tiêu Tiêu, thở phì phì nhăn nhăn mi, đòi đổi chỗ.
“Đang êm đẹp, đổi cái gì?” Âu Dương kiệt khó hiểu hỏi.
Trà xanh Đường Mật đương nhiên không ngốc, cười ỏn ẻn: “Không phải người ta thật lâu chưa gặp Tiêu Tiêu sao, muốn ngồi gần cô ấy để tâm sự, làm ơn ~” nghe cô ta nói như vậy, Âu Dương kiệt đành phải đổi chỗ.
Lâm Tiêu Tiêu yên lặng ở trong lòng trợn trắng mắt cá chết: Thế giới nợ Đường Mật một giải Oscar.
“Tiêu Tiêu a~, gần đây cậu bận lắm sao?” Đường Mật động tác tự nhiên mà ôm tay Lâm Tiêu Tiêu, một bộ dáng tri kỷ làm sao.
“Đừng diễn nữa bà nội.”
Lâm Tiêu Tiêu ném tay ả ra, “Quan hệ của chúng ta như thế nào, mọi người đều rõ, đừng nói là nói chuyện phiếm, đến nhìn cũng không muốn nhìn.”
Lâm Tiêu Tiêu không thèm hạ giọng, vì thế mọi người ngồi cùng bàn đều nghe rõ được động tĩnh bên này. Bị mọi người chú ý, Đường Mật có chút không xuống đài được. Thần sắc xấu hổ loé qua đáy mắt nhanh chóng thay thế bằng ý cười.
“Tiêu Tiêu, ở một mức độ nào đó, cậu cũng xem như thành công nhất trong số chúng ta rồi.”
Đường Mật bưng chén rượu đứng lên, toàn bộ ghế lô tất cả mọi người đều ngồi, chỉ có ả phá lệ bắt mắt, “Tuy rằng trong phim điện ảnh cậu không lộ mặt, nhưng lại cùng ảnh đế Thẩm Thư Lạc quay cảnh giường chiếu, không phải ai cũng có thể làm được. Tới, tớ kính cậu một ly.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận