Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố tình Đường Mật không nuốt nổi khẩu khí, cắn mãi không nhả, cứ mặt dày đi theo : “Âu Dương kiệt, anh có ý gì? Anh muốn chia tay có phải không?”
Cuối cùng hai người dở hơi đó cũng đi xa dần, lỗ tai Lâm Tiêu Tiêu cũng được yên tĩnh. Chỉ nhìn được hai thân ảnh không ngừng dây dưa mà không nghe được đối thoại cụ thể. Vì không muốn bị lôi vào đống bùn lầy của hai con bệnh đó, cô từ bỏ ý niệm bắt xe về, dẫm giày cao gót đi đường vòng đến ga tàu điện ngầm.
Dọc theo đường đi không có một cái ghế trống nào cả, Lâm Tiêu Tiêu đứng suốt hai mươi mấy trạm, gót chân cùng ngón chân đều bị giày cao gót ma xát đau nhói, chắc đã phồng rộp rồi. Xuống tàu, cô liền cởi giày cao gót, mệt mỏi ngồi ở bồn hoa cạnh đường nghỉ ngơi.
Rõ ràng xem như thắng, cô lại không có nửa điểm vui vẻ. Mấy năm trước, khi các cô còn là sinh viên năm nhất, bộ dáng ngây thơ chập chững bước vào đời cứ như mới hôm qua. Đường Mật đã từng thức suốt mấy đêm liền, đan cho cô một cái khăn quàng cổ nhân dịp lễ Giáng Sinh, Âu Dương kiệt đã từng vì theo đuổi cô mà đứng dưới lầu thắp nến trái tim, hát cả một đêm, đến khi không nói ra tiếng nổi nữa, bọn họ đều đã từng chân thành đến như vậy, thanh xuân tươi đẹp đó bây giờ ở đâu? Sao con người để trưởng thành lại phải trả giá nhiều đến thế?
“Chị, sao chị lại ngồi đây một mình?” Lâm Tiêu Tiêu ngẩng đầu, thấy Doãn Xuyên đang cưỡi xe đạp ngừng ở trước mặt cô.
Doãn Xuyên thoáng nhìn giày cao gót được đặt ở một bên, nháy mắt sáng tỏ, vỗ vỗ lên xe đạp, mời: “Chị lên đi, em chở chị về, cũng coi như báo đáp lần trước chị thu lưu đứa nhỏ tội nghiệp là em.”
“Xe em đâu có yên xe, sao mà chở được?”
“Ngồi phía trước được mà.”
“…”
Lâm Tiêu Tiêu khó có thể tưởng tượng cảnh mình bị hắn vòng tay ôm vào ngực, theo bản năng lắc đầu, “Thôi không sao, chị nghỉ một chút rồi sẽ về.”
“Chân chị rướm máu rồi kìa, còn cậy mạnh cái gì?”
Doãn Xuyên nửa túm nửa kéo mà đem cô ôm lên xe, rồi đạp xe phóng như bay.
Gió đêm thổi quét qua mặt, phảng phất đem những việc ưu phiền đều thổi đi, thật là thoải mái.
Lâm Tiêu Tiêu cơ hồ cả người đều dựa vào ngực Doãn Xuyên, cánh tay thon dài của hắn chống hai bên người cô, mùi sữa tắm bạc hà ẩn ẩn từ trên người hắn truyền đến, rất dễ ngửi. Chỉ là cô từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ ngồi tư thế này trên xe đạp. Vừa lạ lẫm vừa vui thích.
“Cuối tuần, chị có thể tới xem em đánh bóng rổ không?” Âm thanh của Doãn Xuyên từ đỉnh đầu cô vang lên.
“Chị, chị không hiểu bóng rổ lắm.”
“Không cần hiểu, chị tới xem em là được rồi.”
“…”
Lâm Tiêu Tiêu ngơ ngác chớp chớp mắt, cậu bé này không phải là hứng thú với cô chứ.

Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy thân là người từng trải, có trách nhiệm cùng nghĩa vụ nhắc nhở đối với đàn em, học sinh thì cái gì mới là quan trọng nhất. Nhớ năm đó, cô chính là bởi vì lén nhắn tin cùng bạn trai trong giờ học, tan học lại trộm hẹn hò ngoài hành lang, thành tích dần dần trượt không phanh.
“Doãn Xuyên à.”
“Chị, chị có bạn trai rồi à?”
Lâm Tiêu Tiêu mới vừa khởi đầu, đã bị Doãn Xuyên nhẹ nhàng bâng quơ một câu đánh gãy. Hắn cúi đầu nhìn vào cô, một đôi mắt màu nâu nhạt trong sáng như nai con.
“Này, chuyện này không liên quan đến em, bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất của em chính là kỳ thi lớn học đó.” Lâm Tiêu Tiêu dùng lời lẽ chính đáng mà khuyên nhủ.
“Chị lo lắng em thi không đậu?”
Nhìn bộ dáng nghênh ngang tự tin, không coi ai ra gì của hắn làm Lâm Tiêu Tiêu ngứa mắt, nhưng lần trước hắn cũng nói cái gì mà thành tích của mình vô cùng tốt. Aaaa ghét nhất loại học bá này. “Tóm lại, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.”
“Cái bộ dáng lải nhải này, thật giống…” Doãn Xuyên nói đến một nửa, bỗng nhiên cứng người, im bặt.
“Thật giống cái gì? Giống mẹ của em sao?” Lâm Tiêu Tiêu lòng dạ hẹp hòi nheo lại đôi mắt, cô đã chuẩn bị tốt, chỉ cần hắn ừ một tiếng thôi, sẽ cho hắn đẹp mặt, không phải đang ngầm chê cô già hay sao. Doãn Xuyên cong môi lên mặt mày sáng láng, thoải mái cười: “Em nói, thật giống bạn gái tưởng tượng của em.”
Vãi chưởng! Cô bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa chọc ghẹo! Được một nhóc đẹp trai như thế thích quả thật cũng hơi thoả mãn hư vinh. Chẳng qua Lâm Tiêu Tiêu từ trước đến nay đối tình yêu chị em không có hứng thú, đừng nói Doãn Xuyên so với cô còn nhỏ hơn vài tuổi, chính là nhỏ hơn một tháng, nhỏ hơn một ngày đều không được. Lâm Tiêu Tiêu nửa tự luyến nửa tiếc hận, ở trong lòng không tiếng động mà nói câu: Xin lỗi, chị đây không thể tiếp thu tâm ý của em.
“Đây là loại biểu tình gì?” Doãn Xuyên thình lình ló đầu sang một bên nhìn cô, “Cực kỳ vui vẻ đúng không?”
“Không có đâu.” Lâm Tiêu Tiêu lắc đầu như trống bỏi, “Không hề.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận