Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Hi buông miệng ra, một đôi vú đẫy đà nhiễm tầng hồng nhạt ở trước mắt anh quơ quơ, quả anh đào ngạnh cứng nhô lên còn dính đầy nước miếng của đàn ông.
“Nghĩ ra cách gì rồi?”
“Hay là em dùng vú làm anh sướng, được không?”
“Được.”
Lâm Tiêu Tiêu thật cẩn thận mà quỳ gối xuống dưới sàn, hai tay cầm hai vú, đem dương vật thô to nhét vào rãnh ngực, bắt chước động tác tính giao, dùng vú xoát lên xoát xuống nhịp nhàng, lưỡi thè ra mút mát quy đầu to như trứng ngỗng. Ánh mắt Phó Hy nhìn cô có chút mê ly, nhiễm một tầng dục vọng.
“Tiêu Tiêu, em có biết em đẹp nhất khi động tình không.”
Cô hơi xúc động, lưỡi len vào mã mắt, nếm được có chút mặn, đồng thời tiếng hừ thoải mái của đàn ông vang lên càng làm cô cơ khát, thèm muốn.
Dùng vú để làm đối phụ nữ tính ra không có khoái cảm gì, lặp đi lặp lại ma xát, ngực dần dần phiếm hồng. Lâm Tiêu Tiêu không có kinh nghiệm phương diện này , cũng không biết động tác đúng hay không, mạnh nhẹ thế nào, chỉ vùi đầu vùi cổ gắng sức.
Còn đối với đàn ông, dùng vú làm tình vừa có xúc cảm vừa thêm tác dụng mãnh liệt của thị giác. Nhìn cô cố hết sức làm mình sướng, khe vú tuy không thít chặt bằng tiểu huyệt nhưng lại có cảm giác hưng phấn lạ lùng. Dương vật màu đỏ tím bị chèn ép giữa hai vú trắng nõn nà, lên lên xuống xuống gợi cảm, nhất là quy đầu còn được cái lưỡi nhỏ xinh quấn lấy, chỉ nhìn cũng muốn bắn thẳng, đem tinh dịch phun đầy cái miệng gợi dục ấy. Nhưng không muốn khuất phục nhanh như vậy, Phó Hi nhẫn nại không cho cô làm mình xuất ra.
Mắt thấy bánh xe đã qua điểm cao nhất, bắt đầu hạ xuống, cảm nhận anh nửa điểm cũng không có ý muốn bắn. Lâm Tiêu Tiêu gấp gáp hẳn. Cô đút dương vật dần dần vào miệng, quá thô, quá to, không còn khe hở để lưỡi hoạt động nữa, tưởng như muốn vọt tới tận cổ họng.
Từ trước đến nay, Lâm Tiêu Tiêu không quá thích dùng miệng, bọn họ cũng không thảo luận về vấn đề này bao giờ, nhưng Phó Hi dựa theo quá trình hai người ở chung mà hiểu được. Vì thế anh không mấy khi yêu cầu cô làm vậy, chỉ vài lần ở nơi tối tăm tìm kích thích mà thôi.
Ánh sáng của mặt trời buổi chiều chiếu rọi vào, mọi thứ vàng lên rực rỡ.
Phó Hi thấy cô gian nan ngậm lấy dương vật lớn, nỗ lực phun ra nuốt vào, có vệt nước theo khoé miệng cô chảy ra rớt xuống hai vú, hai đầu vú hồng hào nảy lên nảy xuống theo động tác của cô. Tiếng mút mát chùn chụt vang vọng trong không gian chật hẹp. Cảnh tượng tuyệt đẹp trước mắt, làm huyết dịch toàn thân sôi trào, trong đầu anh như hội tụ thành một cái pháo hoa cực to, “Oanh” mà một tiếng vỡ toạc ra.
Sướng đến không nhẫn nổi nữa, da đầu tê dại, anh thở dốc, dương vật nhảy lên, phun trào một cỗ nùng tinh, hai túi trứng lắc lư mạnh, đem tất cả thứ đang chứa phóng xuất. Lâm Tiêu Tiêu không hề phòng bị, tinh dịch tuôn ra khắp mặt, màu trắng ngà mang theo hương vị đàn ông bao phủ, còn một chút sót lại trong khoang miệng cô, vị kỳ lạ. Cô bị sặc, ho khan vài tiếng, trợn mắt: “Anh cũng không rên một tiếng, thiếu chút nữa sặc chết em khụ khụ”.
Phó Hi lấy khăn giấy ra lau mặt cho cô, không nói tiếng nào.
“Sao vậy, sao anh không nói chuyện?” Lâm Tiêu Tiêu một lần khoá lại nịt ngực, ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh.
Phó Hi duỗi tay đem cô kéo vào trong lòng, thở dài nói: “Tiêu Tiêu, em thật đúng là khắc tinh của anh. Anh luôn tự hào về sự kiên nhẫn của mình, nhưng cứ gặp em lại không nhẫn nổi.”
Lâm Tiêu Tiêu ở trong khuôn ngực cứng rắn của anh vặn vẹo, tìm tư thế thoải mái nhất, thả lỏng dựa cả người vào anh, nghịch ngợm lại đắc ý mà cười rộ lên: “Có phải hay không vừa rồi em hầu hạ anh sướng lên tiên rồi.”
Ánh mắt Phó Hi trầm xuống: “Chúng ta ngồi thêm một vòng.”
“Không cần! Tuyệt đối không cần! Phó Hi, anh nên quản tốt tinh trùng của anh, đừng cho nó chạy lên não nữa, anh đúng không phải là người mà!”

Từ bánh xe quay xuống, Lâm Tiêu Tiêu lại sợ Phó Hi đánh thêm cái chủ ý bậy bạ gì nữa. Không dám đi chơi trò nào có không gian kín. Chọn mấy loại không đau không ngứa cho con nít.
Một dãy đủ màu sắc, có bắn súng đổi quà, có ném vòng, có đánh bóng, có vớt cá vàng…… Giữa trưa, công viên giải trí dần dần đông đúc, cơ hồ trước mỗi quầy hàng đều có một đống người chen chúc xô đẩy.
“Chúng ta đi chơi bắn súng được không?” Lâm Tiêu Tiêu liếc mắt một cái liền mê con gấu bông được đặt ở vị trí cao nhất, lông xù xù, mặt lại dễ cưng.
“Được.” Phó Hi một tay giao tiền, một tay tiếp nhận cầm giúp giỏ xách của cô, động tác thành thạo tự nhiên.
Lâm Tiêu Tiêu đem tóc tai vén gọn ra sau, hỏi: “Chủ quầy, bắn trúng mấy quả bóng mới đổi được con gấu bông kia?”
“Đó là giải nhất, phải 20 phát toàn trúng mới được.”
“Toàn trúng? Có người bắn được sao?” Theo cô biết, mấy loại trò chơi kiểu này đều bị người ta động tay động chân, toàn trúng là không có khả năng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận