Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngại quá, lại tới quấy rầy.” Doãn Xuyên đứng ở trước cửa, nghiêm trang nói một câu, xong mới thay dép lê đi vào.
Lâm Tiêu Tiêu bật cười mà lắc đầu, thật là ngoan ngoãn mà. Đem chăn gối đặt lên sô pha, dặn dò: “Chăn chị để ở đây, tủ lạnh có đồ uống, em có thể tùy tiện lấy, chị hơi mệt muốn đi ngủ, em cứ tự nhiên nha.”
“Em cảm ơn.” Doãn Xuyên duỗi tay đem gối đầu ôm vào trong ngực, cười thực dịu ngoan.
Lâm Tiêu Tiêu tắm rửa xong, thoải mái dễ chịu nằm ở trên giường xem phim Hàn, nhìn nhìn, chẳng mấy chốc mí mắt liền sụp xuống. Cô mơ một giấc mơ, thấy bão táp cuồng phong, trần nhà bị tàn phá đến nứt ra vài cái khe, nước mưa từng giọt mà tích trên mặt cô.
Giấc mộng này quá chân thật, cô giơ tay sờ sờ mặt, thế nhưng thật sự sờ đến nước.
Lâm Tiêu Tiêu “hừ” mà mở mắt ra, thấy một gương mặt phóng lớn trước mắt mình: “A!”
“Chị, chị làm sao vậy? Gặp ác mộng sao?”
Gương mặt kia lùi về sau, hoá ra là Doãn Xuyên. Hắn tựa hồ là mới vừa tắm rửa xong, tóc ướt đẫm, không ngừng có giọt nước theo ngọn tóc hắn nhỏ giọt tong tong. Phần trên trần trụi, hạ thân chỉ mặc một cái quần lót màu xanh biển.
“Em, em…… Ở phòng chị làm gì?” Lâm Tiêu Tiêu nhất thời không thể tiếp thu được sự thật, một người đàn ông gần như trần trụi mà ghé vào mép giường của mình, trở nên nói lắp. Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, cô cảm thấy có một mùi kỳ lạ lan toả trong phòng, hình như mùi này cô đã từng ngửi ở đâu rồi.
“Điều hòa phòng khách hỏng rồi.” Doãn Xuyên giải thích.
“Sao em không mặc quần áo?”
“Áo ngủ đều ở nhà, em không dám một mình trở về lấy, cho nên……” đầu tóc nâu thẫm ướt dầm dề mà dán lên khuôn mặt tuấn tú, đem đôi mắt vốn hắc bạch phân minh càng thêm ngây thơ, tội nghiệp.
Lâm Tiêu Tiêu thở dài thật sâu: “Vậy em ngủ dưới đất đi, đừng phá chị, chị buồn ngủ lắm.”
“Vâng, muốn tắt đèn không?”
“Ừm.” Nói xong cô lấy chăn trùm lên đầu, quay vào góc tường.
Doãn Xuyên đi đến cạnh cửa, ấn công tắc. Căn phòng tức khắc trở nên tối tăm, bầu trời đêm ngoài cửa sổ không trăng không sao, chỉ có tầng mây dày nặng chậm rãi nổi lơ lửng. Ánh sáng buổi đêm ảm đạm xuyên vào loáng thoáng chiếu xuống sàn.
Yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng điều hòa đang chạy.
“Em có thể gọi chị là Tiêu Tiêu không?” Doãn Xuyên nằm thẳng trên mặt đất, nghiêng đầu nhìn về phương hướng của cô.
“Không được.”
“Vì cái gì?”
“Nào có vì cái gì nhiều như vậy? Truyền thống đạo đức của dân tộc là lớn nhỏ phải có thứ tự, chị so với em lớn hơn cả mấy tuổi, em phải gọi là chị.” Lâm Tiêu Tiêu nguyên bản là nằm nghiêng, đưa lưng về phía hắn. Giảng xong một bài, cô xoay người lại, muốn giải thích về truyền thống mỹ đức mấy ngàn năm, kết quả ngoài ý muốn mà chạm ngay tầm mắt sáng ngời của hắn.
Doãn Xuyên không biết từ khi nào, đem đầu ghé vào mép giường của cô. Ánh mắt chuyên chú đến đáng sợ, phảng phất giống như có một đoàn lửa màu lam đang thiêu đốt dưới đáy mắt ấy.
Giờ phút này, Lâm Tiêu Tiêu đột nhiên ý thức được một điều, cho dù hắn nhỏ hơn vài tuổi, nhưng cũng là một người đàn ông hàng thật giá thật.
“Kỳ thật em nói dối.” Doãn Xuyên đột nhiên mở miệng nói.
“Cái gì?”
“Em một chút cũng không sợ ma, nói sợ ma là vì muốn ngốc ở bên cạnh chị thêm một chút. Điều hòa phòng khách cũng không bị hư, là em rút ổ cắm.” Mắt không chớp, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, không thấy nửa phần xin lỗi áy náy.
Lâm Tiêu Tiêu không trả lời, cô mơ hồ đoán được nguyên do, không muốn tiếp tục đề tài này, cho nên cứng rắn ngắt lời: “Chị đi ngủ, ngày mai còn phải dậy sớm.”
Không đợi cô xoay người, Doãn Xuyên đột nhiên bò lên trên giường. Đôi tay chống hai bên sườn mặt của Lâm Tiêu Tiêu, hắn chấp nhất mà chăm chú nhìn, không cho phép cô trốn tránh, nói: “Không hỏi em làm vậy vì cái gì sao?”
Nhìn gương mặt thân quen trong gang tấc, bây giờ lại có chút gì đó xa lạ, trái tim phảng phất đập lỡ một nhịp.
“Hay là nói, chị biết rõ nguyên nhân?”
“Chị…… muốn ngủ.” Lâm Tiêu Tiêu hỏi một đằng trả lời một nẻo.
“Trốn tránh chẳng lẽ truyền thống mỹ đức của dân tộc sao?”
Doãn Xuyên cúi đầu, vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm vành tai xinh. Lỗ tai không phải điểm mẫn cảm của cô, nhưng hắn, người mà cô luôn xem như em trai nhỏ, đột nhiên biến hoá, chỉ chạm vào một chút, tựa như cả người bị điện giật run lên một cái. Hắn lưu ý tới phản ứng nhỏ của cô, dọc theo vành tai từ dưới lên trên mà một đường liếm láp.
Lâm Tiêu Tiêu nhíu mày, nội tâm vô cùng rối rắm. Một bên là hơi thở thanh xuân tuổi trẻ, một bên là quan niệm cố chấp về tuổi tác của cô, cán cân lung lay mà lắc lư không chừng.
Bàn tay có từng khớp thon dài của đàn ông luồn vào váy ngủ, vuốt ve cái đùi trơn bóng, bụng nhỏ yếu ớt, cuối cùng xoa xoa bầu vú mềm mại. Hắn dùng tay nhéo nhéo đầu vú, cách vật liệu may mặc, mút cả vào trong miệng. Đầu lưỡi linh hoạt, phối hợp hàm răng, khảy khảy đỉnh vú. Vải dệt bị nước miếng thấm ướt, ẩn ẩn lộ ra quả anh đào hồng nhạt phía dưới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận