Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Hi nhắn trả lời: 【Váy dễ cởi.】
Đàn ông quả nhiên đều là động vật dùng nửa thân dưới suy nghĩ.
Vì cần có chuyện cần phải làm rõ ràng, không để Phó Hi được như ý nguyện, đến lúc hẹn hò, cô cố ý mặc quần jean bó sát , hơn nữa còn tăng độ khó cho game, đeo thêm thắt lưng. Quả nhiên, Phó Hi ở nhìn thấy cô mặc áo thun, quần jean, mang dép bước đến, biểu tình trên mặt rất là vi diệu.
“Không thích những cái váy đó?”
Xem anh ăn mệt, Lâm Tiêu Tiêu mừng thầm trong lòng, ngoài mặt vẫn nghiêm túc: “Thích, chỉ là mới mua quần jean này, nên muốn mặc thử xem.”
Phó Hi không nhiều lời, thập phần ga lăng mà mở cửa xe, tích chữ như vàng: “Lên xe.”
6 giờ chiều, đúng giờ tan tầm, xe cộ đông đúc, liên tiếp gặp ba cái đèn đỏ, vất vả cả buổi, mới rốt cuộc chạy đến nơi. Đi vào nhà hàng, Lâm Tiêu Tiêu liền trợn tròn mắt.
Trước mắt là một nhà hàng Tây xa hoa, không chỉ khách hàng mặc lễ phục sang trọng mà đến cả người phục vụ cũng mặc tây trang nghiêm chỉnh, trong một góc còn có nghệ sĩ đang kéo đàn violon.
Lâm Tiêu Tiêu cúi đầu nhìn chính mình, quá ngượng ngùng nhắm mắt nhắm mũi đi vào.
“Em ăn mặc tùy tiện như vậy, sẽ không bị ngăn không cho vào chứ?” Cô nhón chân, ghé vào tai anh hỏi.
“Sẽ không.” Phó Hi dừng một chút, nói tiếp, “Nhiều nhất là chỉ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn em vài lần.”
“……” Lâm Tiêu Tiêu yên lặng ở trong lòng phun trào: Kỳ thật nửa câu sau căn bản không cần phải nói.
Người phục vụ đưa bọn họ tới bàn cạnh cửa sổ, từ lầu 30 nhìn được toàn bộ cảnh đêm hoành tráng của thành thị, lấp lánh xinh đẹp. Lâm Tiêu Tiêu vùi đầu nghiên cứu thực đơn, Phó Hi giơ tay gọi nghệ sĩ violon tới
“《 Nhất Huyễn Dân Tộc Phong 》 biết kéo sao?”
Lâm Tiêu Tiêu hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề, thế nhưng cô từ trong miệng Phó Hi nghe được tên một bài dân ca, kêu tấu violon, lại còn ở loại nhà hàng Tây này? Cô dùng một loại ánh mắt “Anh nói sai rồi, mau nói lại đi!” ngẩng đầu, ngoài ý muốn phát hiện người đang đứng trước bàn bọn họ, trong tay còn cầm đàn violon, không phải ai xa lạ, chính là người ngày đó tự xưng là vị hôn thê của Phó Hi , còn tặng cô một cái tát bỏng rát.
Cô ta tên gì nhỉ…… Hình như là An Na?
Dưới ánh đèn pha lê hoa mỹ, mặc một chiếc váy dạ hội đơn giản màu đen, An Na kiêu căng mà nâng cằm lên, chất vấn: “Phó Hi, anh có ý gì?”
“Không biết kéo? Vậy 《 Bạch Mã Ánh Mặt Trời 》 thì sao?”
“…… Không biết!”
Vừa vặn lúc người phục vụ đưa rượu vang đỏ lên, Phó Hi nâng ly rượu, lắc lắc vang đỏ trong tau, giọng nói đầy bất mãn: “Là không biết hay là không muốn kéo?” Hắn cố ý đề cao thanh âm, ở nhà hàng an tĩnh phá lệ gây chú ý.
Chỉ chốc lát, một người nam nhân mang bộ dáng quản lý đi tới, mỉm cười hỏi: “Tiên sinh, xin hỏi có thể giúp gì cho ngài không ạ?”
“Nói bài gì cũng không biết kéo, các người tuyển người kiểu gì vậy?” Phó Hi cười lạnh nói.
An Na cắn chặt môi dưới, không nói gì.
“Xin hỏi tiên sinh ngài muốn nghe bài gì?” Quản lý tiếp tục cười hỏi.
“《 Thấp Thỏm 》.”
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, Phó Hi đang cố ý làm khó dễ. Quản lý vẫn giữ nguyên điệu cười chuyên nghiệp nói: “Xin lỗi, tiên sinh, chúng tôi không chuẩn bị nhạc phổ của bài này, không bằng đổi qua một chương của Beethoven……”
Phó Hi lấy di động ra, đặt lên bàn, thái độ cao ngạo: “Nhạc phổ đã giúp tra rồi.”
Việc đã đến nước này, quản lý cũng không lấy cớ nữa, đành phải liếc An Na một cái, ý kêu mau mau làm đi. Mặt cô ta xám xịt, oán hận mà trừng mắt với Lâm Tiêu Tiêu, cuối cùng là đặt đàn violon lên vai, nhìn bản nhạc bắt đầu kéo.
Trừng tôi làm gì? Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy mình còn oan hơn Đậu Nga, cô rõ ràng cái gì cũng chưa có làm……
Phó Hi bình tĩnh thưởng thức đồ ăn, toàn bộ thời gian đều làm lơ An Na, sắc mặt cô ta đen còn hơn đáy nồi. Vì ở đây không thích hợp ngả bài, Lâm Tiêu Tiêu cố nhịn tìm thời cơ thích hợp để nói về quyết định của mình với Phó Hi sau.
Cơm nước xong, Lâm Tiêu Tiêu chờ hai người vào trong thang máy, mới hỏi: “Anh sớm biết An Na ở chỗ này?”
“Đây là nhà hàng thuộc sở hữu của nhà cô ta.” Phó Hi ấn nút xuống, giải thích, “An gia lập nghiệp từ ngành ăn uống, thời điểm khởi nghiệp đã trải qua không ít trắc trở, cho nên mỗi năm đều đưa hậu bối tới nhà hàng để khổ luyện.”
Lâm Tiêu Tiêu nhìn sườn mặt thâm thuý của anh, hỏi tiếp: “Anh là muốn giúp em báo thù sao?”
“Hả giận không?” Phó Hi hỏi lại.
“Quá đã!” Hồi tưởng biểu tình giận mà không dám nói gì của An Na, cô nhịn không được cười ha hả, “Chính là, nếu đây là sản nghiệp nhà cô ấy, vì cái gì một viên quản lý lại dám ra lệnh với tiểu thư?”
“Nhà hàng này mới khai trương năm nay, bọn họ không biết An Na là thiên kim của chủ tịch. Phong cách làm việc từ trước đến nay của An tổng rất công chính liêm minh, muốn an bài An Na tới làm công, tất nhiên sẽ không cho mọi người biết bối cảnh của cô ta, bằng không sao có thể gọi là rèn luyện?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận