Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu suy tư xong gật gật đầu, An ba có phong cách thật không tồi.
“Khen thưởng của anh đâu?” Phó Hi nhướng mày nhìn cô.
“Đã biết.” Lâm Tiêu Tiêu nhón chân, hướng lên mặt anh hôn một cái.
“Hết rồi?”
“Hết rồi.” Có lẽ là ấn tượng với sự cầm thú của anh, Lâm Tiêu Tiêu phản xạ có điều kiện mà che ngực, lui về phía sau trốn đến góc, cảnh cáo, “Thang máy có camera, anh đừng làm xằng bậy.”
Phó Hi mặt vô cảm mà nhìn cô, ánh mắt kia như viết rõ ràng hai chữ “đồ đần”.
Sự thật chứng minh, Lâm Tiêu Tiêu suy nghĩ nhiều. Phó Hi đưa cô về nhà, đừng nói tiếp xúc tứ chi, ngay cả kéo kéo tay nhỏ, hôn hôn cũng đều không có.
Lâm Tiêu Tiêu cởi dây an toàn, không vội bước xuống xe, tỏ vẻ có chuyện quan trọng cần nói. Cô hít sâu một hơi: “Hôm nay rất cám ơn anh, em đã rất vui vẻ. Em có chút chuyện muốn nói với anh.”
Ánh mắt sâu thẳm của Phó Hi làm cô có chút chột dạ. Anh vẫn đối xử với cô tốt như vậy, chắc do cô nghĩ nhiều mà thôi.
“Lần trước, ừm, cái lần mà anh gọi điện thoại cho em vào buổi đêm, đúng cái tối hôm mình hẹn hò lần đầu ấy, anh có nhớ gì không?” Lâm Tiêu Tiêu bất an vô cùng, rốt cuộc là anh đã nghe được cái gì lúc đó.
“À, mãi không thấy tiếng em trả lời nên anh đã cúp máy rồi, có chuyện gì quan trọng sao?” Vẻ mặt Phó Hi hơi hoang mang, không giống vẻ nói dối.
“Không, không có gì cả. Ừm, chỉ là, sắp hết một tháng rồi, em đã có câu trả lời.” Lâm Tiêu Tiêu không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cúi gằm, giọng run run: “Làm bạn giường thì có thể. Còn, còn tiến xa hơn thì em xin lỗi. Chúng ta không thích hợp.”
Cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh, chỉ nghe tiếng của anh vang lên khô khốc :”Em suy nghĩ kĩ rồi?”
Cô nhắm tịt mắt liều chết khẳng định, “Nghĩ kĩ rồi!”
“Nếu như anh nói, không muốn.” Giọng anh vẫn pha chút lạnh lùng như xưa, không rõ tâm tình.
“Không muốn gì cơ?” Cô khó hiểu hỏi lại.
“Không muốn chỉ làm bạn giường nữa.”Bàn tay to lớn ấm áp của anh khẽ chạm vào hai tay nhỏ đang nắm chặt run rẩy của cô.
Anh càng đối xử tốt, cô lại càng cảm thấy tội lỗi, bản thân bây giờ thật sự không thể nào lừa mình dối người mà trâng tráo tiếp nhận tình cảm của anh được nữa. Cô hèn nhát không dám nói ra sự thật, mình đang dây dưa với người đàn ông khác, lại không phải chỉ một người. Cô đã trở thành như vậy, còn xứng sao?
Lâm Tiêu Tiêu khẽ rút tay ra, cố gắng làm giọng mình thêm cứng rắn, dứt khoát: “Em xin lỗi anh, em không muốn tiến xa hơn. Tình cảm đôi khi trở thành gánh nặng. Em không muốn sống như vậy. Mong anh tôn trọng quyết định của em!”
Đau dài còn hơn đau ngắn, nếu anh biết sự thật bạn gái của mình qua lại không rõ ràng với nhiều người đàn ông thì tốt nhất là không có còn hơn.
Thời gian tưởng chừng đã trôi qua thật lâu nhưng sự thật lại không lâu lắm, Phó Hi mới cất tiếng, chất giọng thanh lãnh ngàn năm không đổi, “Được, vậy em nên làm đúng với cái danh “bạn giường”, tối mai 8 giờ đợi ở nhà!”
Nhìn chiếc xe nghênh ngang rời đi, cô thở phào nhẹ nhõm, phản ứng của anh cũng không tệ như cô tưởng tượng. Đôi lúc Phó Hi đem lại cho cô cảm giác rất kỳ quái, cô tự cười giễu mình, chắc là thần hồn nát thần tính thôi. Người đàn ông đạo mạo đầu đội trời chân đạp đất như anh, sao lại làm cô cảm thấy đáng sợ được. Chỉ là tối mai cái gì đang chờ đón cô đây?
Nhằm thực hiện đúng chức trách của “bạn giường”, Lâm Tiêu Tiêu vắt hết óc xây dựng nên một kế hoạch hoàn chỉnh, làm Phó Hi từ tâm đến thân hài lòng rồi sẽ không so đo với cô nữa. Cô trước tiên tổng vệ sinh căn nhà, mua những ngọn nến xinh đẹp xếp thành hình trái tim ở phòng ngủ, thậm chí lên mạng mua nội y tình thú cùng đạo cụ.
Lâm Tiêu Tiêu vẫn luôn ở nhà kiễng chân chờ đợi màn đêm buông xuống. Buổi tối 7 giờ 55, cô đem nến thắp sáng một đám trong phòng ngủ.
7 giờ 57, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa. Lâm Tiêu Tiêu nhanh chóng tắt đèn trong phòng, bước nhanh đi đến mở cửa. Cửa vừa mở, cô dùng một tay tóm lấy người đàn ông bên ngoài kéo vào, không nói bất luận câu gì, cô câu lấy cổ hắn, chủ động dâng lên môi thơm.
Biểu tình cùng thanh âm đều khuất lấp trong bóng đêm, đương lúc đầu lưỡi chạm vào cái môi hơi lạnh của hắn, cô rõ ràng cảm thấy hắn hơi run rẩy. Cô không có để ý đến tiểu tiết này, đem bàn tay luồn vào áo của hắn, bàn tay mềm mại trơn nhẵn vuốt ve đường cong gợi cảm của cơ bụng, chậm rãi đi lên, như có như không mà dùng móng tay khảy đầu vú của hắn.
Dưới sự khiêu khích lộ liễu của cô, từ trong cổ họng người đàn ông phát ra một tiếng rên ngắn ngủi.
Lâm Tiêu Tiêu nhón chân, ái muội hướng lỗ tai hắn thổi khí: “Muốn ở chỗ này làm, hay là muốn ở trên giường?” Phối hợp với ngữ khí trêu chọc, tay cô cách lớp vải quần, như có như không mà ấn ấn thứ đang phình lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận