Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biết rõ đây là giận chó đánh mèo, Lâm Tiêu Tiêu vẫn không ngăn được nước mắt, ấn nút từ chối rồi tắt nguồn.
Phòng ngủ còn phảng phất hơi thở của tình dục, phân không rõ mùi tinh dịch của đàn ông hay là ái dịch của phụ nữ. Lâm Tiêu Tiêu một khắc đều không ở nổi nữa, thay quần áo, lấy ví tiền lao ra cửa. Cô gọi xe đến ga tàu hỏa, mua vé xuất phát sớm nhất.
Có loại phụ nữ lúc khổ sở thì thích tiêu tiền giải buồn, Lâm Tiêu Tiêu cũng thuộc loại này. Cô ở trên tàu đặt phòng ở một khách sạn xa hoa có bãi biển tư nhân, năm tiếng sau, đã đứng trước cửa phòng.
Lâm Tiêu Tiêu đang chuẩn bị mở cửa, thì một người đang đi trên hành lang, lúc tới gần cô, bỗng cất tiếng.
“Lâm Tiêu Tiêu? Thật là em sao, xa xa nhìn thấy, anh còn không dám tin. Không nghĩ thế giới lại nhỏ như vậy, có thể ở chỗ này gặp em. Em tới công tác, hay là du lịch? Mặc kệ là loại nào, em tới đây thật tốt, hiện tại là mùa hải sản ăn ngon nhất.”
Người tới ăn mặc một bộ đồ thể thao đơn giản màu xám, thánh nói nhiều, Tiêu Nhạc.
Lâm Tiêu Tiêu hiện tại tâm trạng không thích hợp, giả vờ không nghe thấy, “Tích” một tiếng mở cửa, vặn tay nắm định bước vào.
Tiêu Nhạc từ phía sau giữ cô lại: “Em như thế nào không để ý tới anh, tâm tình không tốt sao? Anh thực sự rất nhớ em đó!”
Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy phiền phức, tức giận xoay người nói: “Tiêu Nhạc, em hiện tại không có tâm tình, anh tha cho em được không?”
“Không có tâm tình với anh, nhưng lại có tâm tình với Thẩm Thư Lạc chứ gì?” Tiêu Nhạc chu mỏ bất mãn, buông cái tay đang bắt lấy cô, “Lần trước lúc hắn mời đoàn phim ăn cơm, anh chính là tận mắt nhìn thấy, trong ví tiền của hắn có hình em. Hai người đúng là chân ái nhỉ!”
Thẩm Thư Lạc…..
Lâm Tiêu Tiêu vô thức bật ra hỏi: “Anh ấy cũng ở chỗ này?”
“Tiền bối có bộ phim quay ở đây, tuy đóng máy rồi nhưng chắc chưa đi đâu, muốn anh đưa em đi xem không?”
“Vậy…… Phiền toái anh rồi.”
Tiêu Nhạc lái xe đưa Lâm Tiêu Tiêu đến đoàn phim, hắn tựa hồ đối với ai cũng đều rất quen thuộc, nói nói cười cười mà chào hỏi từng người. Khi bọn họ đi vào studio, Thẩm Thư Lạc còn đang chụp ảnh tuyên truyền.
Đây là lần đầu tiên Lâm Tiêu Tiêu thấy bộ dáng Thẩm Thư Lạc mặc âu phục. Anh dựa vào lan can của ban công, một đôi chân thon dài thẳng tắp, đem lại cảm giác nho nhã xen chút tự đắc. Chính nhân quân tử, ôn nhuận như ngọc.
Cô ở một bên đợi trong chốc lát, ước chừng mười phút sau, tiếng đạo diễn hô lên “Đóng”, Thẩm Thư Lạc đã đi về phía này.
Tiêu Nhạc bước lên trước một bước, giành lời: “Tiền bối, tôi đem bảo bối đưa cho cậu, tôi có chuyện gấp phải rời đi bây giờ, cậu phải dỗ dành bảo bối cho tốt nhé! Tâm trạng cô ấy hiện không ổn lắm.”
Thẩm Thư Lạc không thèm đáp lời, ánh mắt chạm đến Lâm Tiêu Tiêu, bỗng chốc trở nên thập phần nhu hoà.
————(//∇//)————Ánh chiều tà dần buông xuống.
Lâm Tiêu Tiêu đi theo Thẩm Thư Lạc tới biệt thự của anh bên bờ biển, bờ cát trải dài cùng biển rộng thoáng đãng. Thẩm Thư Lạc ở trong phòng bếp tìm nửa ngày, chỉ tìm được một hộp trứng gà, mấy bao mì gói.
“Chỉ có mì gói, em muốn ăn gì để anh gọi cơm hộp.” Anh vẫn luôn dịu dàng với cô như vậy.
“Mì gói cũng được, để em nấu.” Lâm Tiêu Tiêu đi chân trần vào phòng bếp, “Biệt thự lớn như vậy chỉ có một mình anh sao?”
“Còn có hai trợ lý, nhưng hôm nay có chút chuyện nên chuyển ra ngoài rồi.” Thẩm Thư Lạc đặt nồi nước lên bệ bếp, bật lửa.
Lâm Tiêu Tiêu chờ nước sôi, đem mì bỏ vào trong nồi, thuận miệng hỏi: “Anh thích ăn mềm một chút, hay là cứng một chút?”
“Gì cũng được.” Thẩm Thư Lạc dựa vào tủ lạnh, ánh mắt ấm áp bám lấy từng động tác của cô trong phòng bếp.
“Vậy em nấu lớn nha.” Lâm Tiêu Tiêu dùng đũa đảo đảo. Rất kỳ quái, khi ở bên cạnh Thẩm Thư Lạc, nội tâm cô liền trở nên bình tĩnh. Tựa như đang ở trong một dòng suối nước nóng, ấm áp thoải mái, rửa sạch phiền não.
“Em làm gì anh cũng thích.” Thẩm Thư Lạc từ phía sau, duỗi tay tắt bếp, thuận thế mà ôm lấy cô thật tự nhiên.
Lâm Tiêu Tiêu thả lỏng, dựa vào lồng ngực ấm áp mang mùi hương riêng biệt của anh, dưới ánh đèn vàng trong phòng, không khí tràn ngập hương thơm thức ăn —— đây là cảm giác năm tháng yên bình sao?
Trên bàn, hai người vừa nói vừa cười mà ăn mì, Thẩm Thư Lạc nói chút việc nhỏ nhặt phát sinh ở phim trường, làm Lâm Tiêu Tiêu cười đến nghiêng ngả. Ăn uống no đủ, cô lười biếng cắm rễ trên ghế dựa, Thẩm Thư Lạc thật tự giác mà bưng chén đũa đi rửa.
Lâm Tiêu Tiêu nhón chân, lặng yên không một tiếng động mà đi đến sau lưng anh, không tiếng động, vụng trộm ôm vòng lấy eo rắn chắc của Thẩm Thư Lạc từ phía sau. Đem mặt mình dán lên lưng anh, tham lam hít thở sự an bình mà anh đem lại: “Em lại bắt đương kim ảnh đế tiếng tăm vang dội đi rửa chén cho mình, thật sự là phí phạm của trời.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận