Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nắm lấy tay nhỏ, vài cái đã lau hết lớp sương mù phủ trên gương. Mặt kính liền chiếu ra bộ dáng trần truồng của hai người, có bọt nước tinh mịn còn tàn lưu trên người bọn họ, tay của anh còn đang nhéo nhéo hai bầu vú tròn đầy, dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp đến núm vú sưng đỏ, lôi kéo nó hướng về mặt gương, núm vú chạm phải mặt kính mát lạnh khiến cô run rẩy. Hình ảnh nữ nhân bị rơi xuống vực sâu dục vọng, ánh mắt mơ màng khó tả. Hai cái vú bị đôi tay đàn ông nắm bóp sưng vù vẫn luôn ngẩng cao, phía dưới tiểu huyệt phấn nộn còn kẹp một chút đầu gậy thịt không chịu nhả, dâm mỹ tột bậc.
Anh bắt đầu đẩy đưa, truyền hình ảnh rõ ràng vào mắt Lâm Tiêu Tiêu, in sâu vào não cô. Gậy thịt to lớn có chút đáng sợ, đang hung hăng cắm rút chèn ép từng lớp thịt non đỏ hồng, mỗi lần đi ra đều kéo theo một đống dâm dịch. Thị giác kích thích mãnh liệt khiến cơ thể cô vô thức co rút lại, kẹp gậy thịt của Thẩm Thư Lạc càng thêm gắt gao.
“Bảo bối, chặt quá….. không rút ra được….. em muốn bấm anh gãy sao….” Tiếng nói dịu dàng đầy mê hoặc của anh truyền vào tai càng khiến cô thêm ngứa ngáy.
Qua một hồi cắm rút mạnh mẽ, chỉ chốc lát, mặt kính lại lần nữa bịt kín sương mù. Chịu sự tác động của dương vật dũng mãnh của anh, cả người cô đong đưa, tay còn chà xát lung tung trên mặt gương, cảnh xuân lúc mờ lúc tỏ.
“A~…..A~……A~!” Cô bị cắm đến phát ra từng tiếng nức nở.
Hai tay anh nâng bờ mông gợi cảm của cô, chỗ hai người kết hợp lộ hoàn toàn trước mặt gương. Dương vật hung hăng xâm nhập tiểu huyệt đỏ hồng, toàn bộ trọng lượng cơ thể của cô phụ thuộc vào cả người đằng sau. Anh chỉ cần nhấc hai đùi của cô lên một khúc rồi cho thả tự do xuống. Quy đầu nhờ trọng lực, ngẫu nhiên nghiền nát từng chỗ sâu nhất bên trong, khoái cảm bủa vây xung quanh, không cho cô có đường lui nữa.
“Thoải mái sao?” Từ phía sau truyền đến âm thanh thô nặng của Thẩm Thư Lạc.
Lâm Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào hình ảnh hai người đang ân ái trong gương, da thịt nữ nhân trắng nõn ánh lên chút hồng hào, dương vật màu sắc xinh đẹp nhưng kích thước lại có phần dữ tợn liên tiếp ra ra vào vào, tựa như muốn nhập thành một thể với cô vậy. Cánh tay hữu lực của đàn ông thập phần săn sóc đỡ lấy thân thể của cô, mang cảm giác vừa an toàn lại đong đầy khoái cảm.
“A~….. thoải mái….. Thư Lạc……A~ A~” Lâm Tiêu Tiêu bị cắm cho không thở nổi, bỗng run lên một cái, dòng âm dịch ấm nóng tuôn trào, mới chưa được bao lâu đã bị làm cho chảy nước rồi.
Hơi nước trong phòng tắm dần dần tiêu tán, Thẩm Thư Lạc lại ôm cô lên. Anh mở rộng chân ngồi lên bồn cầu, mà cô cũng tách chân ra ngồi trên người anh. Hình ảnh hai người hiện lên mặt chiếc gương lớn rõ ràng. Dương vật trắng hồng xinh đẹp lại xen lẫn gân xanh dữ tợn, mang chút cảm giác không hài hoà cho lắm, nhưng lại vô cùng thích hợp khi thọc ra thọc vào cửa huyệt mỹ lệ, phảng phất có thể cảm giác từng sợi gân đang “Thình thịch” mà nhảy lên.
Cô dang chân càng rộng, gậy thịt càng thông thuận ra ra vào vào, mãnh liệt tới mức dâm dịch bị đâm cho bắn ra tung toé. Tiếng nước, cùng với tiếng da thịt va chạm quanh quẩn không ngừng trong phòng tắm. Lâm Tiêu Tiêu dưới sự va chạm của anh, cộng thêm hình ảnh trên gương, mê loạn đến không còn tỉnh táo, chỉ có thể phát ra âm tiết: “A ~ a~……” không ngừng.
Tối hôm qua đã đã trải qua một hồi mãnh liệt làm tình, giữa hai chân vốn có chút sưng đỏ, bây giờ lại ăn thêm dương vật kích thước kinh người của Thẩm Thư Lạc, cô cảm thấy sung sướng quá mức, có chút không thừa nhận nổi.
“Quá sâu….. không được…… muốn ra………. A—…”
Cô giãy giụa một chút rồi cong cả người lên, gậy thịt lại được tưới tắm thêm một đợt dâm thuỷ mới. Lâm Tiêu Tiêu xụi lơ, thở dốc trên người anh, dư vị sung sướng chớp nhoáng như pháo hoa nở rộ rồi tàn lụi, để lại cảm giác tê dại, vô lực.
Cảm nhận đường đi khẩn cấp bóp nghẹt, Thẩm Thư Lạc nhẹ nhàng trừu động một hai cái rồi dừng lại, đợi Lâm Tiêu Tiêu hồi phục một chút rồi từ từ rút dương vật ra, nghiêng đầu nhìn cô, quan tâm hỏi: “Em có muốn lên giường ngủ một lát không?”
“Nếu em đi ngủ, anh phải làm sao bây giờ?” Lâm Tiêu Tiêu nhìn cái thứ cao ngất vẫn đứng hùng dũng, bên trên còn ướt đẫm ái dịch của chính mình. Cô biết, anh nói ngủ một lát, tức chỉ là đơn thuần ngủ mà thôi.
Thẩm Thư Lạc ôn nhu mà mỉm cười: “Anh có thể tự mình giải quyết.”
Lâm Tiêu Tiêu nhìn anh, nhất thời không thể nói gì, là đau lòng, hay là ấm áp, anh vẫn luôn đối xử tận tình với cô như vậy. Từ trước tới nay, chưa bao giờ miễn cưỡng một điều gì, hầu như lúc nào cũng vì cô suy xét, chỉ từ một chi tiết nhỏ nào đó liền hiểu cô đang nghĩ gì, cần gì. Cô có cảm giác, anh sẵn sàng hy sinh tất cả mà không cầu báo đáp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận