Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em xin lỗi!” Lâm Tiêu Tiêu chột dạ mà xin lỗi, nhưng trong lòng vẫn nghĩ, cô không phải trẻ con nữa, có thể tự bảo vệ an toàn của mình nha, vì thế lại bồi thêm, “Em đã là người trưởng thành rồi, anh đừng có quản nhiều thế! Không xảy ra chuyện gì đâu.”
“Lâm Tiêu Tiêu! Em chờ đó cho anh!” Nói xong, hắn cúp điện thoại cái rụp.
“Ôi, có vẻ anh trai em đang rất tức giận.” Lâm Tiêu Tiêu đưa điện thoại di động trả lại cho Phó Hi, “May là còn có người ngoài ở đây, chắc sẽ không động thủ với em đâu.”
Thật không nói đùa, khi Lâm Bạch Thuật phang lên cái ót của cô, từ trước đến nay đều dùng sức lực thật, không hề làm màu.
“Người ngoài?” Phó Hi rũ mắt nhìn cô.
“A— đói bụng quá, anh có đói bụng không, hay là gọi cơm hộp nhé.” Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy sắp bị đông lạnh, vội vàng thay đổi đề tài.
Từ đáy lòng thì vẫn cảm thấy anh chính là người ngoài, Lâm Bạch Thuật mới là anh trai của cô, còn Phó Hi đến bạn trai cũng không phải.
Phó Hi ôm eo, kéo cô sát vào lòng ngực. Anh đem cằm gối lên đỉnh đầu Lâm Tiêu Tiêu, thấp giọng nói: “Anh thật muốn ăn em!”
“Phó tổng, xin hãy để loại đề tài của người trưởng thành này chuyển sang đêm khuya thanh vắng, có được hay không?”Lâm Tiêu Tiêu mới vừa ngồi xe năm giờ đồng hồ, mệt nhọc không tưởng được, làm gì có tâm tư nghĩ đến phương diện kia.
“Người trưởng thành nói về đề tài của người trưởng thành, thì có sao?” Phó Hi đúng lý hợp tình mà hỏi lại.
“…” Lâm Tiêu Tiêu không lời gì để nói.
Nghe được tiếng bước chân truyền đến, Lâm Tiêu Tiêu vội vàng từ trong ngực Phó Hi tránh thoát ra, giống như học sinh làm sai phải gặp thầy giáo chủ nhiệm, cúi đầu kéo kéo quần áo của mình. Phó Hi thấy động tác của cô, trêu đùa: “Em rất sợ anh trai?”
“Con bé hư hỏng này!”
Lâm Bạch Thuật ăn mặc tuỳ tiện lết dép lê tới, nguyên bản vẻ mặt tức giận, thoáng nhìn thấy Phó Hi, ánh mắt hơi sững sờ một chút. Hắn chỉ vội vàng nhìn một cái, quay qua Lâm Tiêu Tiêu nói: “Hoá ra là hai người cùng nhau đi à?”
“Không đâu, không phải đâu, em đi một mình.”
Lâm Tiêu Tiêu sợ hắn nghĩ lung tung rằng mình cùng đàn ông chơi bời quá độ, quơ tay giải thích, “Vừa rồi gặp nhau ở cửa.”
Lâm Bạch Thuật bước lên trước, móc chìa khóa mở cửa, cuối cùng vẫn không quên thưởng Lâm Tiêu Tiêu một cái bẹp lên gáy. Lâm Tiêu Tiêu ăn đau xoa xoa cái ót, giận mà không dám nói gì.
Trong phòng vẫn y nguyên như lúc cô rời đi, lại trở về nơi này, Lâm Tiêu Tiêu không thể nói đang có tâm tình gì. Lâm Bạch Thuật lấy tư thái chủ nhà, rót một ly nước, đặt ở trước mặt Phó Hi.
Lâm Tiêu Tiêu nháy mắt hỏi: “Còn em?”
“Tay chân em bị chặt đứt rồi sao, tự đi mà rót!” Lâm Bạch Thuật liếc xéo.
“Ồ” biết hắn vẫn đang nổi nóng, Lâm Tiêu Tiêu không dám chọc vào, thuận theo đến phòng bếp rót nước uống, đồng thời còn pha một ly ca cao nóng, loại mà Lâm Bạch Thuật thích để dỗ dành. Nhận lấy ly ca cao, sắc mặt của Lâm Bạch Thuật thoáng hòa hoãn đi một chút.
“Thời gian không còn sớm nữa…” Lâm Bạch Thuật đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi với Phó Hi.
Phó Hi đón nhận tầm mắt của hắn, uống một hớp nước, không nhanh không chậm mà đáp: “Đúng là không còn sớm nữa, vậy tôi về trước.”
Phó Hi quản lý công ty mấy năm nay, người nào mà chưa thấy qua, sớm đã nhìn ra Lâm Bạch Thuật có địch ý với mình.
Lâm Tiêu Tiêu mờ mịt nhìn bọn họ, còn tưởng rằng Lâm Bạch Thuật muốn đuổi Phó Hi đi, để thoải mái dạy dỗ cô một phen. Vì thế mắt thấy Phó Hi đứng dậy chuẩn bị đi, cô vội túm chặt cánh tay hắn, như là túm cọng rơm cứu mạng cuối cùng, mắt hàm chứa chờ mong. “Nhanh như vậy đã đi sao, cùng ăn cơm được không?”
Phó Hi sờ sờ đầu Lâm Tiêu Tiêu: “Trưa mai anh tới đón em, muốn ăn gì?”
Nhắc tới đến ăn, Lâm Tiêu Tiêu liền bị đánh lạc hướng. Cô bật thốt lên: “Ăn lẩu!”
Phó Hi cười cười rời đi.
Phòng khách trở nên an tĩnh, Lâm Tiêu Tiêu cúi đầu ngồi trên sô pha, trộm liếc, len lén rời khỏi phạm vi cánh tay của Lâm Bạch Thuật.
Nhìn động tác nhỏ của cô, Lâm Bạch Thuật vừa tức giận vừa buồn cười, trầm giọng hỏi: “Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, mấy ngày em đi đâu? Làm gì?”
“À, em đột nhiên muốn nhìn ngắm biển, rồi cứ thế đi thôi.” Lâm Tiêu Tiêu nắm nắm tay, cúi đầu nói.
“Không cần đem theo di động?”
“Đúng vậy! Trên mạng không phải nói di động rất nguy hại sao, làm tất cả mọi người đều biến thành tộc cúi đầu, cho nên cố ý không mang di động.”
“Còn không đem theo cả quần áo?” Lâm Bạch Thuật nheo lại đôi mắt.
Lâm Tiêu Tiêu sửng sốt, khô cằn mà giải thích: “Tuỳ hứng như vậy không phải rất ngầu sao.”
“Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có, cái gì cũng không xảy ra.” Lâm Tiêu Tiêu xoay xoay cái ly, bịt tai trộm chuông, cúi đầu uống nước, hoàn toàn không chú ý tới Lâm Bạch Thuật, đáy mắt kia ẩn ẩn yếu ớt, tràn ngập thương tiếc cùng hối hận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận