Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật đúng máu lạnh vô tình a~.” An Na cười cười, nhặt quần áo lên, một lần nữa mặc vào. Đi được vài bước, cô ta quay đầu lại nói, “Anh biết mà, em sẽ vẫn luôn chờ anh, thân thể này cũng vậy.”
Phó Hi ngoảnh mặt làm ngơ với lời nói của ả ta, gắt gao nhìn chằm chằm đống ảnh trong tay, ánh mắt kia phảng phất là muốn đem ảnh chụp kia nhìn ra một lỗ thủng.
Từ từ đêm dài cuối cùng cũng trôi qua, Lâm Tiêu Tiêu cố ý trang điểm tinh xảo để gặp Phó Hi. Dọc đường đi lẫn suốt bữa ăn, anh không hề nói gì, nhìn qua tâm tình cũng không phải tốt.
Lâm Tiêu Tiêu hơi hoang mang, khi lên xe đi về, cô mới cất tiếng hỏi: “Làm sao vậy? Anh không vui?”
Phó Hi nghiêng đầu nhìn, tầm mắt gắt gao mà khóa ở trên người cô, trầm tư một lát, anh hỏi: “Em mấy ngày nay đi đâu?”
“Đi thị trấn ngắm nhìn biển.” Lâm Tiêu Tiêu còn không ý thức được ý nghĩa của vấn đề này , hứng thú bừng bừng mà khoa tay múa chân, “Ở đó biển xanh thẳm tuyệt đẹp, bờ cát trắng tinh cũng rất tinh tế.”
“Một mình?” Phó Hi trầm giọng.
Lâm Tiêu Tiêu hơi ngẩn ra, sau đó ở chính khi chưa phản ứng được, liền nghe thấy âm thanh của mình đang nói: “Đúng vậy, một người rất tự do không phải sao, muốn đi đâu thì đi đó, lười biếng thì ngủ nướng.”
Phó Hi vẫn nhìn chằm chằm, không đáp lời, hàm dưới banh ra kiềm chế.
Không khí an tĩnh đến quỷ dị.
Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy ánh mắt của anh có chút dọa người, lo lắng hỏi: “Phó Hi?”
Phó Hi duỗi một tay qua sau đầu cô, chế trụ cái ót, một tay nâng chiếc cằm nhỏ, dùng sức mà hôn lên. Đầu lưỡi hữu lực mà linh hoạt, tàn sát bừa bãi trong khoang miệng cô, như là muốn phát tiết cái gì đó. Lưỡi bị anh mút vào đến phát đau, Lâm Tiêu Tiêu giơ tay muốn đẩy ra. Phó Hi thuận thế buông lỏng ra, cúi đầu từ trong túi lấy ra một viên thuốc, đột nhiên nhét vào trong miệng của Lâm Tiêu Tiêu.
“Cái gì… ưm~” không đợi cô phản ứng lại, Phó Hi lại lần nữa hôn mạnh lên.
Khoang miệng chịu đựng sự bá đạo của anh, bất tri bất giác, viên thuốc bất minh kia đã bị cô nuốt xuống.
Lâm Tiêu Tiêu dùng sức đẩy anh ra, che lại yết hầu của mình hỏi: “Anh cho em ăn cái gì?”
Phó Hi một tay nới lỏng cà vạt, thong thả ung dung mà trả lời: “Thuốc kích dục.”
Phó Hi biểu tình nghiêm túc không giống như đang đùa.
“Anh lại muốn chơi kiểu gì đó kỳ quái sao?” Lâm Tiêu Tiêu kỳ thật cũng không thích làm tình trong xe, không gian quá chật chội không thoải mái, hơn nữa…… cô trộm nhìn về phía ghế của tài xế, lại còn có người khác bên cạnh.
“Yên tâm, không phải ở đây.”
“Vậy ở đâu?” Cô cảm nhận được Phó Hi có chút không thích hợp, chỉ là không quá lo lắng.
“Nhà anh.” Phó Hi nhìn Lâm Tiêu Tiêu một cái, đáy mắt có chút cảm xúc mà cô không lý giải được.
————(//∇//)————
Đây là lần đầu tiên Lâm Tiêu Tiêu đến nhà Phó Hi, cũng không khác với tưởng tượng là mấy, biệt thự xa hoa, có sân vườn, có bể bơi, cũng như mấy biệt thự thường chiếu trên phim. Thậm chí khi bước vào cửa lớn, còn có người đàn ông mang bộ dáng quản gia hướng tới mỉm cười nghênh đón.
Lâm Tiêu Tiêu bị đưa tới phòng ở lầu hai, căn phòng này, còn lớn hơn căn hộ cô đang ở nữa. Đẩy cửa ra chính là bố cục điển hình của thư phòng, một chiếc bàn dài đối diện cửa, bên phải là giá sách âm tường, bên trái có một cái vòm cửa, trong đó là phòng ngủ.
“Anh tắm trước.” Ném xuống những lời này xong, Phó Hi đi vào phòng tắm. Vì thế một căn phòng to như vậy chỉ còn trơ trọi một mình Lâm Tiêu Tiêu.
Cô xoay qua xoay lại xung quanh trong phòng, mỗi nơi sò mó một tí, một là cảm thán phong cách bài trí, hai là muốn nhìn xem anh có cất giấu đạo cụ kỳ quái nào không.
Dần dần, một cảm giác khô nóng khó có thể miêu tả ăn mòn thân thể lẫn tâm trí của cô, nóng quá, nóng đến choáng váng đầu, cả người trở nên mềm mại vô lực. Lâm Tiêu Tiêu nằm xuống giường, gương mặt hồng hồng nhẹ nhàng thở dốc. Cô bò đến tủ đầu giường, muốn tìm điều khiển từ xa, định điều chỉnh điều hòa một chút. Ai ngờ, ngăn kéo vừa mở ra, lại thấy được một chồng ảnh chụp. Là ảnh của cô và Thẩm Thư Lạc trên bờ biển, trong đó có mấy tấm nhăn nhúm, như là đã từng bị người hung hăng vo lại.
Xong rồi……
“Em thích hắn?” Không biết khi nào, Phó Hi từ trong phòng tắm đi ra.

“Em thích hắn?” Không biết khi nào, Phó Hi từ trong phòng tắm đi ra.
Áo tắm dài lỏng lẻo trên người, lộ ra phần lớn cơ ngực, cơ bụng cùng với cự vật ở giữa hai chân. Phó Hi không có gì biểu tình trên mặt, không thể nhìn ra hỉ nộ. Hắn đoạt lại chồng ảnh trong tay cô, khoa trương cầm từng tấm, lại từng tấm xé nát trước mặt Lâm Tiêu Tiêu.
“Em thích hắn sao? Nên không muốn làm bạn gái của anh?” Phó Hi hỏi lại một lần.
Lâm Tiêu Tiêu chưa từng trải qua cảm giác thế này bao giờ, từ Phó Hi toả ra một mùi rất nguy hiểm. Cô như động vật ăn cỏ khi đối mặt với động vật ăn thịt thì theo bản năng muốn trốn, đáng hận là thân thể bị ảnh hưởng bởi thuốc, xụi lơ như bùn, thậm chí khi chẳng có ai tác động gì, ở dưới đều đã ướt đến không thành bộ dáng. Giữa hai chân không ngừng có chất lỏng trào ra, đường đi ngưa ngứa, như có chiếc lông chim đang trêu chọc qua lại……

Bình luận (0)

Để lại bình luận