Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu người mềm như bông mà nằm trên giường, không thể ngăn cản, bởi vì cô đã kiệt sức mà thiếp đi. Da thịt đều hiện ra một loại hồng nhạt mĩ miều, thoạt nhìn ngon miệng cực kỳ.
Hắn thương tiếc hôn lên trán cô, thầm thì: “Em chỉ có thể là của anh!”
————(//∇//)————Khi Lâm Tiêu Tiêu tỉnh lại, khung cảnh ngoài cửa sổ đã tối sầm.
Cả người ê ẩm giống bị nghiền qua, tay chân đều không không nâng nổi nữa. Giữa hai chân khó chịu vô cùng, không thể khép lại. Hoá ra gậy thịt của Phó Hi vẫn đang nhét bên trong, có chút nhỏ mềm xuống, cảm giác hơi lành lạnh lạ lẫm. Hắn đang ôm cô, ngủ thật say, lông mi cương nghị lạnh lùng bây giờ lại an tĩnh mà rũ xuống, hô hấp đều đều, trở nên hiền hoà hơn hẳn.
Hắn đương nhiên ngủ ngon, không biết sau khi cô ngủ, lại lộng thêm mấy lần nữa! Lâm Tiêu Tiêu tức giận mà lay hắn tỉnh, “Phó Hi! Em muốn đi vệ sinh!”
Phó Hi mở cặp mắt buồn ngủ, biểu tình mờ mịt khó gặp: “Hả?”
“Em kiệt sức rồi! Anh ôm em đi!”
Phó Hi sửng sốt, mất vài giây để thanh tỉnh, để nguyên dương vật bên trong mà ôm cô tới phòng tắm.
Đến tận khi tới bồn cầu mới luyến tiếc rút ra đặt cô ngồi xuống, mắt to trừng mắt nhỏ. Tinh dịch được giải thoát nhỏ tong tong xuống nghe càng xấu hổ.
Cô thẹn đến tức điên: “Anh mau cút ra ngoài! Anh nhìn chằm chằm như thế, sao mà em tiểu được.”
Phó Hi lại sửng sốt có phần ngơ ngác, bối rối xoay người rời đi.
Lâm Tiêu Tiêu vô cùng buồn bực mà thở dài, thời điểm hắn chưa tỉnh ngủ, chỉ số thông minh cũng không online hay sao? Lại có chút gì đó đáng yêu nữa.
Khó khăn lắm mới trở lại được giường, Lâm Tiêu Tiêu mơ mơ màng màng mà ngủ mất, ở giây cuối trước khi lí trí sụp đổ, cô tự nhủ với bản thân: Khi về nhà, phải nhớ uống thuốc tránh thai.

Lâm Tiêu Tiêu đã từng tưởng tượng qua cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của Phó Hi. Bữa sáng hẳn là một bên đọc báo toàn tiếng Anh, một bên thưởng thức cà phê ngoại nhập, sau đó không phải ở phòng tập tự rèn luyện thân thể, thì lại là ở bể bơi bơi lội, có thể còn mặc mấy bộ đồ thể thao bó sát, lộ ra đường cong cơ bắp xinh đẹp, kế bên bể bơi là một quầy bar đủ mọi loại đồ uống, cộng thêm một người pha chế chuyên nghiệp.
Cho đến lúc cô thấy Phó Hi nằm ườn trên sô pha, chăm chú xem chương trình “Thế giới động vật” trên TV, ảo tưởng về “Tổng tài” hoàn mỹ trong đầu cô liền sụp đổ.
“Sao anh không uống cà phê?” Lâm Tiêu Tiêu nhìn về phía ly trà hoa cúc trong tay hắn, không cam lòng giãy giụa hỏi.
Phó Hi làm trò trước mặt cô, thích ý mà uống một ngụm trà, chẹp chẹp rồi đáp: “Trà hoa cúc dưỡng sinh.”
Dưỡng sinh? Lợi hại……
“Nếu không còn chuyện gì, em muốn về.” Lâm Tiêu Tiêu tìm hắn là muốn chào tạm biệt, cô phải uống thuốc tránh thai nội trong 72 giờ.
“Gấp cái gì?” Phó Hi duỗi tay đem cô kéo vào trong ngực của mình, làm bộ xốc lên quần áo của Lâm Tiêu Tiêu.
“Á!” Lâm Tiêu Tiêu ấn cái móng heo không an phận xuống, cảnh cáo, “Đây chính là phòng khách!” Là nơi có người đi tới đi lui!
“Đơn giản, về phòng ngủ.”
Lâm Tiêu Tiêu từ trong ngực Phó Hi nhảy dựng lên, không ngừng lui xa khỏi hắn. Lại đùa kiểu gì vậy, giữa hai chân cô còn đau đây này……
Phó Hi bất động thanh sắc mà thưởng thức bộ dáng sợ sệt ngôc nghếch của cô, khóe môi hơi hơi giơ lên: “Vậy có muốn đánh mạt chược không?”
“Nhà anh còn có mạt chược?”
Phó Hi không tỏ ý kiến mà nhếch cằm. Hắn mang theo Lâm Tiêu Tiêu đi tới tầng ngầm một, đâu chỉ là mạt chược, tầng này còn phân cách thành vài khu vực, có ghế lô loại nhỏ, có một bàn bida, có bàn mạt chược, bàn cá cược…… Như một khu giải trí cao cấp thu nhỏ.
“Chúng ta hai người sao đánh được?” Đứng ở trước bàn mạt chược, Lâm Tiêu Tiêu mờ mịt hỏi hắn.
Vì thế Phó Hi gọi tới ba người hầu bồi cô đánh, chính mình lại phè phởn dựa lên người cô ở bên cạnh.
“Chơi mạt chược không cược tiền thì sẽ không thú vị đâu.” Lâm Tiêu Tiêu cười tủm tỉm mà nhìn về phía Phó Hi, người nào đó thập phần tự giác mà móc ra ví tiền, giao cho cô.
Chuẩn bị hoàn tất, Lâm Tiêu Tiêu hứng thú bừng bừng mà đánh lên. Cô cố ý thua bọn bọ, vài vòng lại vài vòng, mắt thấy tiền mặt trong ví càng ngày càng ít, tâm tình của cô cũng càng ngày càng tốt.
“Sao lại cố ý thua?” Phó Hi hỏi.
Động tác của cô thật sự quá lộ liễu, mỗi lần đều cố ý phá bài mà đánh ra.
Chính là cố ý muốn anh bị mất máu đó. Đương nhiên những lời này Lâm Tiêu Tiêu chỉ dám trộm nói trong lòng, còn nói cho Phó Hi nghe lại là một cái đáp án khác: “Ngày thường bọn họ đều tận tâm làm việc rất vất vả, coi như thay anh cho họ chút an ủi.”
Phó Hi gia tăng ý cười bên môi, có vẻ cái đáp án này đối với hắn thực hưởng thụ.
Ngày đầu tiên, Lâm Tiêu Tiêu bị hắn lôi kéo chơi mạt chược.

Bình luận (0)

Để lại bình luận