Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau, Phó Hi lại nói muốn dạy cô đánh bida, kết quả lăn lộn sao đó mà ở trên bàn bida lau súng cướp cò……
Ngày thứ ba, Phó Hi lại lấy cớ dạy cô bơi lộ, muốn cô lưu lại. Lâm Tiêu Tiêu không thông minh, nhưng lúc này cũng hiểu được, hắn căn bản chính là không muốn thả cô đi.
“Em thật sự phải về.” Cô nghiêm trang nhìn hắn nói, “Không quay về anh trai sẽ lo lắng.”
Phó Hi đem điện thoại đưa cho cô: “Em có thể gọi điện thoại báo bình an.”
“Phó Hi, anh có ý gì?” Lâm Tiêu Tiêu ngơ ngác mà nhìn hắn: “Nếu là em một hai phải đi?”
“Anh sẽ đem em nhốt lại.” Âm thanh bình tĩnh không gợn sóng, chỉ như đang nói chuyện bình thường như tối nay anh muốn ăn cá vậy.
Sau lưng Phó Hi là cửa sổ cực lớn sát đất, đang chiều tà, ánh thái dương hồng rực toả ra. Ngược nắng khiến cô không nhìn rõ được biểu tình của hắn.
“Vì cái gì?” Lâm Tiêu Tiêu không hiểu nổi, đang bình thường êm đẹp, cứ nghĩ hắn đã nguôi giận rồi, như thế nào lại biến thành thế này?
Phó Hi đi về phía cô, giơ tay nhẹ vỗ về khuôn mặt mềm mại: “Để em rời đi, xong lại chạy đi tìm Thẩm Thư Lạc sao?”
“Thẩm Thư Lạc thì có liên quan gì?!” Lâm Tiêu Tiêu vừa tức lại vừa vội: “Hạn chế tự do của người khác là phạm pháp!”
“Ngoan ngoãn ở lại đây đi.” Phó Hi cúi xuống, in lại một cái hôn lạnh băng.
Lâm Tiêu Tiêu quả thật bị nhốt lại.
Cửa phòng bị khoá trái, di động cũng bị Phó Hi cầm đi. Cửa thông ra ban công thì không khoá nhưng ở phía dưới lại có hai tên bảo an, ngay cả dưới cửa sổ cũng có. Máy tính trong phòng đã bị cắt mạng, điện thoại cũng chỉ có thể gọi nội tuyến trong biệt thự, ngoài ra thì không còn bất cứ thứ gì nữa —— tất cả chi tiết này nói cho cô biết, Phó Hi đã sớm có dự mưu.
Duy nhất một việc tốt làm Lâm Tiêu Tiêu vui vẻ, đó là tới ngày dâu.
Một ngày ba bữa đều có người phụ trách đưa vào phòng, chi phí ăn mặc tất cả đều không phải lo lắng, Lâm Tiêu Tiêu chỉ có thể ở trong phòng ngây người, qua cả tuần mà Phó Hi không thấy xuất hiện lần nào.
Chiều hôm đó, Lâm Tiêu Tiêu đang xem TV, gà gật ngủ mất. Mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng gõ cửa, cô cố sức mà mở mắt ra, thấy Phó Hi mặt vô cảm đứng ở mép giường, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm màn hình TV.
Cô theo hắn tầm mắt nhìn lại. Kênh giải trí, đang phát tin về event nào đó. Chủ yếu phỏng vấn chính là những người đang đứng trên thảm đỏ, trong đó góp mặt nhiều minh tinh hiện nay, quỷ thần ơi, sao lại đúng lúc chiếu về Thẩm Thư Lạc thế này?
Lâm Tiêu Tiêu không đợi Phó Hi bùng nổ, chạy trốn đến ban công, dép lê cũng không nhớ mang. Mắt thấy hắn hướng về phía mình, cô luống cuống tay chân mà đóng lại cửa ban công, chỉ là cửa này thế nhưng không có khóa!?
“Em chột dạ cái gì?” Phó Hi cuối cùng vẫn vào được ban công.
“Ai chột dạ, chẳng lẽ quyền lợi xem TV cũng không có sao?” Lâm Tiêu Tiêu ngoài miệng nói cứng, bước chân lại trộm dịch về phía sau, thẳng đến khi lưng kề sát ở lan can, không tránh được nữa, rõ ràng không phải cô muốn xem Thẩm Thư Lạc. Ôi ông trời ngó xuống mà coi! Tình ngay lý gian mà.
Cô tự củng cố tinh thần, giương cằm hỏi: “Khi nào mới chịu thả em đi?”
“Khi em đáp ứng gả cho anh.”
Lâm Tiêu Tiêu đơ luôn, bị lời nói của hắn dọa sợ, nhất thời nói lắp: “Chúng, chúng ta còn không có chính thức kết giao, như thế nào chuyển qua kết hôn rồi?”
“Chúng ta có thời gian cả đời để từ từ bồi dưỡng tình cảm.” Nói xong, Phó Hi từ trong túi móc ra một cái hộp nhẫn. Hắn mở nắp, bên trong loé lên ánh sáng rực rỡ của nhẫn kim cương, trầm giọng nói: “Gả cho anh.”
Hắn không dùng câu nghi vấn, mà là câu khẳng định, không hề có ý tứ cho cô cơ hội suy xét.
Lâm Tiêu Tiêu nắm chặt tay đang rũ bên người, móng tay cắm sâu muốn chảy máu, đau đớn khiến cô thanh tỉnh hơn, cự tuyệt: “Em không muốn!”
Sau mấy ngày vừa rồi, cô tinh tường hiểu rõ vì sao mình sợ hãi anh, Phó Hi có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ đến đáng sợ. Hiện tại hắn có thể đem cô nhốt lại, ai biết về sau còn sẽ làm ra chuyện gì? Cô không muốn cuộc sống búp bê trong tủ kính, hay tệ hơn nữa là búp bê tình dục?!
Phó Hi thở dài: “Vì cái gì một hai phải chọc anh phải tức giận?” Lông mi dài rậm rũ xuống, che đậy cảm xúc nơi đáy mắt, khi nâng lên lần nữa, ánh mắt đã trở nên thâm trầm đến đáng sợ.
Lâm Tiêu Tiêu không lạnh mà run, “Anh, anh đừng tới đây……” cô chỉ muốn trốn khỏi đây, nhưng sau lưng lại truyền đến sự lạnh căm của lan can, không còn đường nào lui được nữa. Trên người cũng chỉ mặc một cái váy ngủ mỏng manh màu lam, Lâm Tiêu Tiêu nắm chặt mép váy sợ hắn xốc lên.
Lưu ý đến động tác nhỏ, Phó Hi trào phúng cong cong khóe môi, trực tiếp từ cổ áo xé rách luôn chiếc áo ngủ của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận