Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ái dịch không ngừng trào ra từ tiểu huyệt sưng to, dưới mấy trăm cái thọc liên tiếp tàn nhẫn mà biến thành bọt trắng, một chút nhỏ giọt xuống sàn nhà, một chút lại bị bắn ra không trung, vô tình vài giọt rơi rớt xuống đầu người bảo an đứng bên dưới.
Đó là chàng trai trẻ tuổi có khuôn mặt thanh tú. Bọn họ đã sớm nghe thấy được động tĩnh trên đỉnh đầu, nhưng không biết vì đạo đức nghề nghiệp, hay là vì sự tàn bạo của Phó Hi, mà bọn họ không dám ngẩng đầu xem, còn tưởng rằng hai người bên trên sẽ nhanh chóng rời đi, không nghĩ tới, bọn họ trực tiếp làm tình trên ban công lộ liễu.
Một chút chất lỏng chảy xuống cái trán sáng bóng càng thêm nổi bật, cả khuôn mặt chàng trai trẻ đỏ au như tôm luộc, cả người căng cứng nhẫn nhịn.
Cố tình hai người ở trên vẫn tiếp tục mạnh mẽ không hề có ý tứ kết thúc, âm thanh giao hợp dâm đãng không ngừng truyền đến, trêu ngươi cực kỳ. Chưa kể còn truyền đến âm thanh khiêu khích của đàn ông.
“Nói! Là gậy thịt của anh sướng hơn hay của hắn sướng hơn!”
“Đừng….”
Cô chỉ kịp thốt ra một tiếng rồi tiết thân, Lâm Tiêu Tiêu bị cắm cho không còn sức mà bặm nổi môi, váy ngủ tuy rách nát bất nhưng vẫn kiên trì bám trụ treo trên người Lâm Tiêu Tiêu, hai vú từ vết rách bị lộ ra cả, nhảy loạn lên xuống theo nhịp điệu của hắn, nhấc lên từng đợt hương diễm gợi cảm.
Tư thế từ đằng sau cắm vào khiến dương vật hơi cong của hắn đâm lên sâu nhất, đường đi sau cao trào lại càng thêm gấp rút, khiến hắn mỗi lần đều phải cố hết sức. Phó Hi mê chết bộ dạng của cô lúc này, thích bộ dáng uỷ khuất khi bị khi dễ của cô, mềm nhũn run rẩy mỗi khi hắn đâm quá sâu, thích khuôn mặt thanh thuần mà hạ bộ lại dâm đãng, thích cả lời nói ác độc cố ý kích thích hắn, tựa như con mèo nhỏ vươn móng vuốt phản kháng, hơi đau đau, chỉ thấy ngứa ngáy. Hắn càng nhấp lại càng thô lỗ, tận lực đưa eo, gậy thịt tráng kiện dọng không ngừng, bỗng hắn bấu chặt lấy cô, hừm một tiếng.
Bắn thẳng vào cơ thể cô.
Lâm Tiêu Tiêu run rẩy, xoay người lại, vẫn cố cứng miệng: “Quả nhiên dương vật của Thẩm Thư Lạc vẫn sướng hơn, sức của anh không đủ.” Cô ghé sát, hung hăng mà cắn ở trên môi hắn, cảm nhận được mùi vị tanh ngọt.
Phó Hi bị đau đến nhíu mày, nhưng không đẩy ra, ngược lại thuận thế hôn lên. Vú thịt mềm mại đè ép gắt gao dán trên ngực hắn, môi lưỡi giao triền, kịch liệt đến ngẫu nhiên còn đụng vào răng của nhau, không giống chỉ hôn môi mà còn như phát tiết, mùi tanh của máu lan tràn trong khoang miệng, không phân rõ được là máu của ai. Hắn tiếp túc ép buộc tiến vào một lần nữa, không chút ý tứ buông tha cho cô…

“Lâm tiểu thư, nên ăn cơm chiều.”
Người hầu bưng tới đồ ăn phong phú, có rất nhiều món màu sắc tươi đẹp bày trên bàn, cảnh đẹp ý vui.
Lâm Tiêu Tiêu nằm ở trên giường không nhúc nhích. Mép giường còn đặt bàn nhỏ để thức ăn từ trưa, mỗi đĩa đều còn y nguyên như lúc ban đầu, chưa đụng một đũa.
Khi mới bị giữ lại, Lâm Tiêu Tiêu không có nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Cô cho rằng Phó Hi cũng chỉ là tức giận khi bị va chạm lòng tự tôn đàn ông, tựa như món đồ chơi bị kẻ khác xâm phạm, dỗ dành ngọt ngào sẽ xong, rốt cuộc cô đã lầm. Quan hệ của bọn họ từ lúc nào trở nên không bình thường như vậy? Đến khi bị nhốt lại trong phòng, thời gian bất tri bất giác trôi qua, cô mới ý thức được, hắn thật sự —— hắn thật sự không nghĩ tới sẽ thả cô đi.
Vì thế Lâm Tiêu Tiêu bắt đầu tuyệt thực, cho dù dạ dày đói đến quặn đau, cô cũng cự tuyệt ăn cơm.
Đêm hôm đó, Phó Hi vội vàng vào phòng. Hắn đứng lặng ở mép giường, nửa là đau lòng nửa là giận dữ hỏi: “Vì cái gì không ăn cơm?”
Đã gần 0 giờ, Lâm Tiêu Tiêu vốn mơ mơ màng màng mà ngủ rồi, bị thanh âm của hắn làm bừng tỉnh, cô lười phản ứng hắn, đơn giản lật người qua, đưa lưng về phía hắn.
Hầu gái bưng tới một chén cháo cá lát nóng hầm hập, Phó Hi tiếp nhận chén, hướng mép giường ngồi xuống, như là muốn tự mình đút cô ăn. Hắn dùng dọng nhẹ nhàng như dỗ dành trẻ con nói: “Em không phải rất thích cháo cá lát sao, nếm thử xem.”
Trong không khí tràn ngập mùi thơm đồ ăn, trắng trợn câu dẫn con sâu tham ăn trong bụng cô.
Trong ổ chăn, Lâm Tiêu Tiêu dùng tay ấn ấn dạ dày đang quặn lên, tự thôi miên chính mình mà lặp đi lặp lại: Ta không đói bụng, một chút cũng không đói bụng!
“Muốn anh trói em lại rồi đút?”
“……” Lâm Tiêu Tiêu một chút cũng không nghi ngờ, người như hắn sẽ làm như vậy, chậm rì rì mà ngồi dậy. Cô đã thay một bộ áo ngủ, vài cái cúc tuỳ ý mở rộng, da thịt trắng muốt loã lồ, tàn lưu ấn ký màu đỏ tím sau hoan ái.
Thấy cô chịu ngồi dậy, biểu tình trên mặt Phó Hi hòa hoãn một ít. Hắn múc một muỗng cháo, vụng về mà thổi thổi, thật cẩn thận mà hướng về miệng của Lâm Tiêu Tiêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận