Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu lẳng lặng mà nhìn hắn, giơ tay lên, đẩy nghiêng bát cháo trên tay hắn.
Chén bị rơi xuống, cháo bên trong văng đầy đất, còn có một ít dính trên tay Phó Hi . Cô cho rằng hắn sẽ tức giận, không nghĩ được hắn vậy mà bình tĩnh gọi người hầu tới lau sạch sàn nhà, lại phân phó phòng bếp bưng một chén mới lại đây.
Phó Hi cười như không cười: “Anh có rất nhiều thời gian bồi em.”
Lâm Tiêu Tiêu cũng rất quyết tâm, hắn bưng tới một lần, cô liền đẩy ra một lần —— bọn họ cực kỳ trẻ con mà giằng co. Đến cuối cùng, mép giường, sàn nhà, nơi nơi đều là vết tích của cháo, cùng với một ít mảnh vỡ của chén.
“Tiêu Tiêu.” Phó Hi trầm giọng nói, “Trên đời này có rất nhiều loại phương pháp, có thể làm một người bốc hơi.”
Lâm Tiêu Tiêu cười lạnh đón nhận tầm mắt của hắn: “Anh muốn giết tôi sao?”
“Bác trai bác gái hẳn là đang ở thành phố A đi.” Đồng tử màu đen của hắn dưới ánh đèn càng thêm thâm trầm, phảng phất giống như hồ nước màu đen sâu không thấy đáy.
Nhắc tới cha mẹ của mình, Lâm Tiêu Tiêu không thể nào bảo trì bình tĩnh được nữa: “Phó Hi, anh muốn làm gì!” Cô túm chặt áo sơmi trên ngực hắn, dùng ngữ khí hung tợn nhất trong cuộc đời của mình, cảnh cáo: “Họ Phó! Anh dám đụng đến một sợi lông tơ của ba mẹ tôi, tôi nhất định sẽ giết anh!”
“Chỉ cần em đáp ứng gả cho anh, tất cả những gì em đang lo lắng đều sẽ không phát sinh.” Phó Hi giống như là một thợ săn bình tĩnh, từng bước ép sát, bàng quang nhìn con mồi giãy giụa, chờ đợi nó bất lực đầu hàng.
Hắn thật sự điên rồi…… Thế nhưng dùng tính mạng của cha mẹ để áp chế cô? Đây là chuyện con người có thể làm sao?
Đột nhiên, một ý tưởng chợt loé lên trong đầu. Dù sao cũng không có máy phát hiện nói dối, trước cứ đáp ứng để bình ổn hắn. Chỉ cần hắn buông bỏ sự phòng bị, cô mới có cơ hội đào tẩu, không phải sao?
Suy nghĩ đã thông, Lâm Tiêu Tiêu mở miệng trầm giọng: “Được.”
“Cái gì?” Có lẽ là không dự đoán được cô sẽ đáp ứng nhanh như vậy, Phó Hi nao nao.
“Tôi đáp ứng gả cho anh.” Lâm Tiêu Tiêu lặp lại một lần.
Phó Hi đột nhiên chồm tới, siết chặt cô vào trong ngực. Hắn không nói gì, tiếng tim đập cuồng loạn lại thông qua ngực hắn truyền tới. Lâm Tiêu Tiêu bị hắn dùng sức mà cánh tay phát đau, cô đang muốn mở miệng xin hắn nhẹ một chút, hắn đã chủ động buông lỏng ra. Phó Hi móc di động, ấn vài cái, rồi đưa tới bên môi Lâm Tiêu Tiêu: “Em lặp lại lần nữa.”
Lâm Tiêu Tiêu cúi đầu nhìn thấy, trên màn hình di động là giao diện ghi âm. Cô ngẩng đầu xem, trong ánh mắt của Phó Hi mang sự chấp nhất như trẻ con. Rơi vào đường cùng, cô đành phải lặp lại lần thứ ba, nói: “Tôi, Lâm Tiêu Tiêu đáp ứng gả cho Phó Hi.”
Phó Hi xác nhận đã ghi âm xong, đôi mắt màu đen sáng lấp lánh đầy tinh thần, liếc mắt một cái là có thể rõ ràng cảm thấy sự vui mừng của hắn.
“Qua mấy ngày nữa là Tết Trung Thu, trung thu hàng năm, em cùng Lâm Bạch Thuật đều sẽ về nhà ăn tết với ba mẹ. Năm nay……” Lâm Tiêu Tiêu một bên đánh giá thần sắc của hắn, một bên thăm dò nói. Cô muốn biết sau khi đáp ứng điều kiện, hắn có thể hay không thả cô đi.
“Anh ngày mai liền phái người đi đón bác trai bác gái.” Phó Hi xốc chăn, chui vào.
Lâm Tiêu Tiêu bây giờ chỉ cần tới gần hắn, hai chân liền không tự chủ được mà run lên, mấy ngày nay thật sự là bị lăn lộn thảm không tả xiết.
“Đừng nhúc nhích, để anh bình tĩnh lại một chút.” Phó Hi ôm lấy cô, rõ ràng cảm thấy người trong ngực đang khẩn trương đến cứng lại. Hắn cúi đầu, hôn lên tóc cô, thỏa mãn nói, “Yên tâm, hôm nay không chạm vào em.”
“Vậy tay anh đang làm gì?”
Tay phải hắn linh hoạt mà mở nút áo, với vào xoa xoa vú lớn.
Phó Hi cười nhẹ nói: “Anh nghe tiếng chúng nó kêu gọi.”
Lâm Tiêu Tiêu trợn trắng mắt cá chết.
Ngày hôm sau, Phó Hi đem điện thoại trả lại cho cô. Lâm Tiêu Tiêu lấy điện thoại về, đầu tiên là gọi ngay cho Lâm mẹ.
Phó Hi ngồi ở sô pha, cúi đầu thưởng thức trà trong yay, trầm giọng nói: “Sáng sớm anh đã phái người đi đón ba mẹ, lúc này chắc là sắp tới rồi.”
“Ba mẹ em đều không quen anh, sao lại chịu đi theo người của anh?” Điện thoại còn chưa có ai tiếp, vững vàng mà vang âm thanh “Đô…… Đô……”. Lâm Tiêu Tiêu một bên cầm di động, một bên hỏi hắn, “Không phải là anh trói bọn họ tới à?”
Phó Hi vừa muốn trả lời, điện thoại liền thông. Hắn vỗ vỗ mu bàn tay cô, ý bảo yên tâm.
Lâm Tiêu Tiêu lúc này không chú ý đến động tác của hắn, vừa nghe được giọng nói của Lâm mẹ, cái mũi liền đau xót, thiếu chút nữa liền khóc ra. Cô tận lực khắc chế cảm xúc, kéo nụ cười nói: “Mẹ, hai người hiện tại đang ở đâu nha?”
“Đang trên đường cao tốc, con bé chết tiệt, có bạn trai cũng không nói cho ba mẹ biết. Còn đột nhiên muốn kết hôn, không phải con mang thai chứ hả?” Điện thoại kia đầu có chút ồn ào, nhưng giọng nói của Lâm mẹ vẫn vang dội truyền tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận