Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật sự cám ơn anh.” Lâm Tiêu Tiêu tự đáy lòng nói cảm ơn, dù hắn có nói nhảm nhiều hơn nữa cô cũng rất vui vẻ mà nghe.
Tiêu Nhạc hôn lên trán cô một cái rồi nói: “Thật ra anh cũng không rõ mọi chuyện cho lắm, chỉ là chó ngáp phải ruồi thôi, vô tình biết việc em không được tự do, anh hùng thấy chuyện bất bình chẳng tha. Người tốt như anh sao không làm gì được, mau khen anh nha. Em… có ổn không?”
“Anh yên tâm, em không sao.” Lâm Tiêu Tiêu dừng một chút, “Không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, thật sự cám ơn anh, cho em mượn điện thoại một chút.”
Tiêu Nhạc cũng không hỏi nhiều, đưa di động mở sẵn khoá cho cô.
Lâm Tiêu Tiêu gọi cho Lâm Bạch Thuật: “Anh, là em……” Đây là một trong những dãy số ít ỏi mà cô còn nhớ.
“Không phải nói đi vùng núi đóng phim không có tín hiệu sao, đã về rồi?”
Khi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Lâm Bạch Thuật, cô cảm thấy phảng phất giống như xa rất lâu rồi. Hắn tựa hồ còn không biết tai nạn xe của cha mẹ nữa, Lâm Tiêu Tiêu hít hít mũi, ổn định giọng nói: “Anh đang ở đâu thế? Em muốn gặp anh.”
“Xảy ra chuyện gì?”
Lâm Tiêu Tiêu hít sâu một hơi, cố nén không cho nước mắt rơi xuống: “Anh trai, gặp mặt rồi nói.”
Lâm Bạch Thuật gửi địa chỉ tới. Quả thật hắn bây giờ không ở thành phố này.
Tiêu Nhạc thấy tâm trạng bất ổn của cô, dò hỏi: “Hay tạm thời tới chỗ anh nghỉ một đêm, mai hẵng đáp chuyến bay tới chỗ anh trai?”
Lâm Tiêu Tiêu biết bây giờ mình rất không ổn, chắc chắn sẽ doạ sợ anh trai mất, quả thật cô cần chút thời gian bình tâm lại.
Tiêu Nhạc gọi tới rất nhiều đồ ăn nhưng Lâm Tiêu Tiêu ăn cứ như nhai sáp, không hề có mùi vị gì. Bất ngờ là Tiêu Nhạc lại rất im ắng, khác hẳn với tính tình vốn có của hắn. Chỉ nhẹ nhàng khuyên cô mau nghỉ sớm.
————(//∇//)————
“Ưm….. ưm……aaaaa!” Cô lại bị cơn ác mộng toàn máu đấy buộc phải tỉnh giấc.
“Tiêu Tiêu! Bảo bối! Không sao, không sao rồi, có anh ở đây!” Giọng nói của Tiêu Nhạc kéo cô về thực tại. Cái ôm cứng ngắc của hắn khiến cô bình ổn trở lại.
Lâm Tiêu Tiêu hít thở vài cái rồi nói: “Em không thở được, anh buông một chút!”
“A, ừm, anh xin lỗi.” Tiêu Nhạc vội thả lỏng nhưng không định buông cô ra.
Hai người cứ ôm nhau như thế, lặng im nghe tiếng nhịp tim cả hai trở nên đều đều. Đã bao lâu rồi cô mới không thấy lạnh lẽo nữa, bao lâu rồi mới thấy an toàn đến vậy.
Khi cô tưởng hắn ngủ mất rồi thì lại nghe tiếng nói dè dặt thăm dò của Tiêu Nhạc.
“Bảo bối, đừng sợ, có anh đây, em cứ ngủ đi!”
Cả người cô được hắn ủ nóng hẳn lên, trái tim có chút ấm ách, đáp lời: “Tiêu Nhạc, em muốn!”
Thấy hắn vẫn không có động tĩnh gì, trong bóng tối, môi cô chuẩn xác tìm được môi hắn. Cái tay nhanh chóng sờ đến hạ bộ của Tiêu Nhạc, đánh thức dục vọng đang ngủ yên.
Hắn ngập ngừng rồi đáp lại cô, phối hợp kéo quần áo của mình xuống. Môi lưỡi giao triền, càng lúc càng gấp gáp. Lâm Tiêu Tiêu điên rồi, trong lòng cô chỉ muốn khoái cảm tình dục đánh tan những sợ hãi trong lòng. Cô không còn nhớ mình cởi quần áo thế nào nữa, giây phút vật thô nóng đó chen vào đường đi khô ráo, cô rên lên đau đớn.
“Bảo bối, đừng…”
Không để Tiêu Nhạc nói hết câu, cô tàn nhẫn vặn eo đâm thẳng xuống, tiểu huyệt đau rát càng kích thích Lâm Tiêu Tiêu. Theo động tác đưa đẩy của cô là tiếng hút khí của cả hai người, không rõ đau nhiều hơn hay sướng nhiều hơn nữa.
Tiêu Nhạc cố gắng dùng sức chống đỡ không cho cô đâm quá sâu, mồ hôi toát đầy người. Ước chừng vài chục cái, dâm thuỷ bắt đầu dồi dào, cảm giác cô thấm mệt, hắn đè ngược xuống giành thế chủ động.
“Tiêu Nhạc, hung hăng cắm, em muốn anh!”
Tiếng nói của cô như liều thuốc kích dục mạnh nhất, hắn điên cuồng mà va chạm trong cái huyệt mê người.
“Bảo bối…. bảo bối….” Theo từng cú nhấp mạnh mẽ là tiếng thì thầm đầy yêu thương của hắn.
Tiếng rên rỉ thoã mãn của nam nữ, tiếng thân thể va chạm, tiếng nước lép nhép liên hoàn không dứt.
Hai người quấn lấy nhau, thay phiên cao trào. Lâm Tiêu Tiêu như lên cơn nghiện, muốn hết lần này đến lần khác.
Tiêu Nhạc không nhớ nổi đã bắn hạt giống của mình vào trong cô bao nhiêu lần, chỉ biết lấp đầy rồi lại lấp đầy đến tưởng như không chứa nổi nữa, đến khi cạn kiệt tinh lực, để nguyên cây gậy thịt bên trong mà thiếp đi…
————(//∇//)————
Cửa mở, Lâm Tiêu Tiêu nhào thẳng vào lòng Lâm Bạch Thuật, khóc ầm lên: “Anh trai, chúng ta sẽ không còn được gặp cha mẹ nữa……”
Lâm Tiêu Tiêu vừa khóc vừa kể lể, như muốn xả hết nỗi lòng trong thời gian qua, đứt quãng mà nói cho Lâm Bạch Thuật nghe. Sau khi suy nghĩ kĩ từ hôm qua, cô giấu chuyện mình bị Phó Hi giam giữ cùng uy hiếp, cha mẹ không thể nào sống lại, Lâm Tiêu Tiêu sợ rằng Lâm Bạch Thuật lại làm điều gì dại dột. Xả hết xong, cuối cùng hai mắt của cô cũng trở nên sưng húp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận