Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Vi im lặng thở dài, cô cảm thấy cô vẫn nên đi ra ngoài một chuyến để mua thuốc tránh thai thôi, nếu có thật thì đúng là tai họa, tuy rằng Tần Diệm đẹp trai cao to nhiều tiền, phương diện đó còn mạnh mẽ, nhưng mà, cứ bị làm như vậy, cô sợ bị Tần Diệm làm chết ở trên giường mất thôi.

Vừa mới chuẩn bị bò từ trên giường xuống dưới, Nghiêm Vi nhận được tin nhắn Ninh Kỳ Kỳ gửi tới.

Ninh Kỳ Kỳ: Nghiêm Vi cậu không sao chứ? Chu Ninh không có ý tốt, cậu đừng để bị cô ta lừa.

Ninh Kỳ Kỳ là bạn tốt của Nghiêm Vi, sau khi vào đại học, vì không cùng khoa, lại thêm chuyện của Tần Hằng ngăn cách, người bạn thân nhất dần dần trở thành người lạ, nhưng Ninh Kỳ Kỳ vẫn xem Nghiêm Vi là bạn thân nhất của cô ấy, sau này Nghiêm Vi cửa nát nhà tan, Ninh Kỳ Kỳ còn bảo nhà họ Ninh giúp Nghiêm gia, chính nhà họ Ninh cũng bị tổn thất nặng nề.

Nghiêm Vi trực tiếp gọi điện thoại cho Ninh Kỳ Kỳ, bảo cô ấy đưa loại thuốc tránh thai tốt nhất đến đây cho cô.

Chưa đến nửa giờ, Ninh Kỳ Kỳ đã tới, lòng nóng như lửa đốt, dáng vẻ vô cùng quan tâm.

“Nghiêm Vi, tối hôm qua, đừng nói là cậu thật sự ở cùng Tần Hằng nhé?” Ninh Kỳ Kỳ khóa trái cửa, đưa thuốc tránh thai cho Nghiêm Vi, sau đó rót cho Nghiêm Vi một ly nước ấm.

“Không phải.” Nghiêm Vi bỏ thuốc tránh thai vào trong miệng, sau đó uống hết nước.

“Không phải Tần Hằng thì là ai?”

“Tần Diệm.”

Hai chữ Tần Diệm vừa được thốt ra, Ninh Kỳ Kỳ lập tức sửng sốt, vẻ mặt không thể tin tưởng được, bàn tay đang nắm lấy áo Nghiêm Vi cũng run rẩy: “Má ơi, con mẹ nó Nghiêm Vi cậu quả thật đã chơi là chơi lớn, Tần Diệm là ai chứ, cao lãnh chi hoa[2] của thành phố A, cậu thế nhưng mà lại ngủ với Tần Diệm, Tần Diệm chính là chú út của Tần Hằng, sau này cậu còn không phải là thím của Tần Hằng sao.”

[2] cao lãnh chi hoa (高岭之花): một đóa hoa đẹp nơi núi cao hiểm trở, thu hút mọi ánh nhìn từ con vật tới con người, nhưng chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể hái.

“Ha ha ha ha, nghĩ đến Tần Hằng phải nghẹn khuất gọi cậu là thím, mình đều cảm thấy hả giận, cái tên rác rưởi Tần Hằng, biết rõ tâm ý của cậu, không đồng ý cũng không từ chối, mình thật sự cho rằng tình yêu của anh ta bao la rộng lớn lắm đấy, gặp cô gái nào cũng muốn cho một mái nhà, hứ[1].”

[1] câu này của Ninh Kỳ Kỳ có thể hiểu là anh Tần Hằng này fuckboy ghê, biết người ta thích mình không đồng ý thì thôi cũng không từ chối, cứ để người ta làm cái lốp dự phòng vậy á, đa tình, gặp cô gái nào cũng muốn dây dưa vậy hết.

“Phụt.”

Nghiêm Vi cố gắng nín cười, nhưng mà thật sự nhịn không được, cô nghĩ đến một tên con trai mà vận động với nhiều người như vậy, hẳn là tinh lực phải rất dồi dào.

“Không nhìn ra đấy, cậu lại độc miệng như vậy.” Nghiêm Vi cười híp mắt, Ninh Kỳ Kỳ cẩn thận ghé sát người đến: “Vi Vi, cậu với Tần Hằng…”

“Anh ta không thích mình, mình cũng quyết định là sẽ buông bỏ.”

“Cậu nghĩ thông suốt là tốt rồi.” Ninh Kỳ Kỳ ngồi thẳng dậy, vỗ vai Nghiêm Vi: “Nếu cậu đã nói buông bỏ, mình cũng không gạt cậu, hôm qua mình tận mắt nhìn thấy Tần Hằng đưa một nữ sinh vào khách sạn, mình ở bên ngoài canh mấy tiếng đồng hồ, cũng chưa thấy anh ta ra, xem ra, anh ta có bạn gái.”

“Ừ.” Nghiêm Vi cười nhạt, Ninh Kỳ Kỳ sờ sờ đầu cô: “Vi Vi, sau này cậu đừng nghe lời Chu Ninh trang điểm đậm nữa nhé, cậu xinh đẹp như vậy, cho dù mặc bao bố cũng xinh.”

“Biết khen người quá nha.”

“Đâu có đâu.” Độ cong bên môi Ninh Kỳ Kỳ chợt giảm xuống, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo Nghiêm Vi: “Vi Vi, vậy hai chúng xem như làm hòa sao?”

“Ừ.” Nghiêm Vi gật đầu, hai cô gái nhìn nhau cười.

Ninh Kỳ Kỳ ngồi không bao lâu, Nghiêm Vi đưa cô ấy xuống lầu, lúc này ba Nghiêm mẹ Nghiêm, còn có Nghiêm Chỉ đều đã trở lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận