Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiết đầu tiên của thứ hai có lớp, thời gian còn chưa tới 8 giờ, Nghiêm Vi định về ký túc xá lấy sách trước.

Tuy nguyên chủ không thường ở ký túc xá, nhưng vẫn đăng ký một giường.

Đến ký túc xá, Nghiêm Vi lấy chìa khóa ra mở cửa, vừa vặn đụng phải nữ sinh đang đứng ở bên trong, nữ sinh có diện mạo thanh tú, đôi mắt linh động, một làn gió trong trẻo thổi đến, Nghiêm Vi nhíu chặt mày, cô đã làm gì đâu mà sao mùi hoa sen trắng (Bạch Liên) lại ập vào mặt rồi.

“Bạn học Nghiêm Vi, sao cậu lại đến ký túc xá?” Hai ngón trỏ của nữ sinh móc vào nhau, cụp mi rũ mắt, dáng vẻ như thể Nghiêm Vi bắt nạt cô ta vậy.

“Như thế nào, tại sao tôi lại không thể đến ký túc xá? Lại nói tiếp, đây là phòng ký túc của tôi mà?” Nghiêm Vi bước vào, lập tức đi đến giường ngủ của cô, phía trên chất đầy đồ vật, rõ ràng là giường ngủ của cô đã bị người khác chiếm mất.

“Bạn học Nghiêm Vi, bởi vì, bởi vì cậu không đến ký túc xá, tạm thời lại không có giường dư, cho nên mình tạm thời ở đây.” Đuôi mắt của nữ sinh đỏ lên, như thể Nghiêm Vi chỉ cần nặng lời thêm một câu thôi là cô ta sẽ khóc.

“Sách của tôi đâu?” Nghiêm Vi ôm tay, nữ sinh lúc này đã bước đến, chỉ chỉ đống rác rến phủ kín bụi ở dưới gầm giường, Nghiêm Vi nhếch môi, cực kỳ tức giận.

“Nghiêm Vi, cô lại bắt nạt Nhược Liên, không phải chỉ là tùy tùng của cô từng giúp Nhược Liên một lần thôi ư, thế mà cô cứ như chó điên cắn cậu ấy không bỏ.”

Nữ chính “Ôn Nhược Liên” này thật đúng là một đóa bạch liên hoa (hoa sen trắng) thuần khiết không tì vết.

“Mắt chó nào của cậu thấy tôi bắt nạt cô ta?”

“Hai con mắt của tôi đều thấy.” Tô Hà vừa dứt lời, mới nhận ra mình thế là đang tự nhận mắt chó, tức muốn hộc máu trừng mắt nhìn Nghiêm Vi: “Nghiêm Vi, cô nói năng lỗ mãng.”

Tiếng ồn ào quấy rầy đến những phòng ký túc bên cạnh, nơi cửa phòng không biết đã có người vây xem từ lúc nào, Tô Hà đắc ý nhìn về phía Nghiêm Vi, Ôn Nhược Liên kéo kéo Tô Hà: “Tô Hà, bạn học Nghiêm Vi không bắt nạt mình.”

“Nhược Liên, bây giờ mà cậu còn nói đỡ cho cô ta, đã quên cô ta cố tình đổ nước lên đầu cậu sao, cô ta chính là ỷ vào thân phận mà tự cho mình là nhất.” Tô Hà hung tợn trừng mắt liếc Nghiêm Vi một cái, Nghiêm Vi nhìn đám người đang đứng ở cửa phòng, nhẹ nhàng nhếch môi.

“Từ khi nào mà ngay cả phòng ký túc của tôi mà tôi cũng không được vào rồi.” Nghiêm Vi từ trên cao nhìn xuống Ôn Nhược Liên, Nghiêm Vi cao gần 1m7, Ôn Nhược Liên lại chưa đến 1m6, cứ như vậy, Nghiêm Vi hoàn toàn áp đảo Ôn Nhược Liên.

“Ôn Nhược Liên, từ lúc vào cửa tôi chưa hề động gì đến cậu.”

Ôn Nhược Liên lắc đầu theo bản năng, Tô Hà định xông lên nói chuyện, bị Ôn Nhược Liên kéo lại.

“Nếu đã không có, mắc gì lại trắng trợn chỉ trích tôi?”

“Bạn học Nghiêm Vi, mình thay mặt Tô Hà xin lỗi cậu, cậu ấy không phải cố ý đâu, chỉ là tính tình cậu ấy như thế, nghĩ sao nói vậy.”

Nghiêm Vi khẽ cười một tiếng, hay cho một đóa bạch liên hoa thuần khiết, đây còn không phải phủi sạch trách nhiệm sao.

_____

“Làm sao vậy? Có chuyện gì?” Người hướng dẫn nghe được tin thì vội vàng chạy đến ký túc xá nữ, vừa vào cửa đã thấy ba người đang giằng co, Nghiêm Vi lấy một chọi hai, còn Ôn Nhược Liên thì đang xin lỗi Nghiêm Vi.

Người hướng dẫn vừa đến đã kéo Ôn Nhược Liên và Nghiêm Vi ra, hơi trách móc nhìn về phía Nghiêm Vi, Nghiêm Vi không ưng kiểu này cho lắm: “Thầy hướng dẫn, vẻ mặt này của thầy là có ý gì, cực kỳ lo lắng chạy tới đây, như thế nào, sợ em la lối khóc lóc trước mặt mọi người à?”

“Tính tình của Nghiêm Vi em không tốt, nhưng em không phải là người không nói lý lẽ, nếu thầy hướng dẫn đã đến, vậy thì mời thầy làm chứng giùm, em nhớ rõ, giường ngủ này là của em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận